← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 20 tháng 9, 2014
Lâu lâu không gặp Hột Bòi
Một thiên thần thật nhỏ nhoi trên đời Vẫn tin vào chuyện trên trời Đâu hay trời đã bỏ rơi thiên thần Ngày xưa Ad có hút cần Hột Bòi khuyên: "Sẽ đần dần đó anh." Thấy lời khuyên quá chân thành Hút lấy hút để hòng nhanh nhanh đần Nếu đưa cần vào nhân dân Là lợi hay hại? Có cần cần không? Cần thì cần cho số đông Hay cần chỉ cuốn trên đồng gió bay? Ad thì kết luận thế này: Cần là một thứ đến nay vẫn cần Như một loại thuốc an thần Nhưng phản ứng phụ là dần bay bay "Sao mình bay cao thế này?" Nếu em thấy thế, dừng ngay hút cần :"D Ad thì đau lưng, đau chân Đau đầu, đau mắt, toàn thân đau nhừ Chỉ vì hồi nhỏ quá hư Chuyên cần viết lách khư khư màn hình Dù cho cơ thể biểu tình Kệ cha cơ thể tùng dinh viết hoài Ad thích viết như hái xoài Hái cam, hái quýt ở ngoài không gian Trước Ad viết vì bất an Ngày nay Ad viết cái làn gì đây Trước Ad viết vì thấy Tây Nó hơn nhiều quá bầy nhầy Việt Nam Nay Ad viết chỉ vì ham Trong tù không viết biết làm chi đây :"D Ngày xưa vì viết mà gầy Ngày nay vì viết bụng đầy bia hơi Giờ Ad chỉ viết để chơi Ngày xưa viết để mong đời tốt hơn Ngày xưa viết vì cô đơn Nay viết vì có gì hơn viết nào Gái ghen với viết thì sao? Thì chỉ việc nói "Xin chào Viết!" thôi Khi Ad không viết nữa rồi Hàng ngày cáu bẳn, lõm lồi, hung hăng Cằn nhằn như bị đau răng Càm ràm như bị hết xăng giữa trời Ad như cái máy bay rơi Khi không còn viết, cuộc đời không high Chị em gạt lệ thở dài: "Mời anh viết tiếp. Một vài chữ thôi!" Ad ra vẻ biết lỗi rồi Cố gắng viết ít để rồi ngứa tay... Ad càng viết lại càng hay Sao mà Ad khổ thế này Ad ơi :"D PHẦN II: BẠCH TUYẾT RA ĐỜI OTHELLO VỘI KÊU: "TRỜI! CON AI?"
Xem thêm tác phẩm khác →