Mỗi lần không viết được thơ
Lòng lại vui như trẩy hội
Như vậy mình đang có đối
Là mình ngu dốt rồi đây
Mỗi lần được sống rất lầy
Cảm thấy mình đang thư giãn
Không cần nghĩ gì để bán
Chẳng cần gì nữa để mua
Mỗi lần trời đất thay mùa
Lại thấy lòng người thay áo
Động vật vô cùng bá đạo
Cùng cây trút lá, thay lông
Mỗi lần ai đó chờ trông
Lại thấy sợ mình lỗi hẹn
Thôi thì một ngày rón rén
Bước ra khỏi chiếc thời gian