Đã bao giờ em bóc lịch
Thấy qua vô nghĩa một ngày
Rồi em ghi vào nhật ký:
"Ngày mai như ngày hôm nay..."
Đã bao giờ em hoảng hốt
Khi mình bất lực trước mình
Và em thấy trong đôi mắt
Có gì ứa ra, vô hình
Nếu có xin em đừng sợ
Thật ra là rất bình thường
Tất cả chúng ta đều thốn
Mỗi khi cần được yêu thương