Lọ Lem
Lấp lánh như đôi giầy của nàng Lọ Lem vội đi hội
Cũng muốn được lên bar đôi mắt thơ ngây vẻ vô tội
Trẻ vô đối vượt qua bao khó khăn để có được hoàng tử
Vượt qua bao nhó nhăn chiếc giầy cong chiếc móc câu tưởng Lọ đây thả quàng hử
Trên catssette họ hát “ai chẳng mong được sang giầu”
Mong có được nhiều hơn là ước mong của kẻ mang đầu
Lúc nào cũng mang đấu để đi đo thiên hạ
Muốn có được tất cả nhưng ệ ki bo điên hả
Tiền là thứ giờ Lọ Lem không thiếu
Nông sản giờ là thứ quê nhà không thể không biếu
Chuyện cung đình không thể không hiểu
Lo Lem cũng không ngạc nhiên khi mỗi ngày chồng điêu
Lỗi này ông kiểu không bận tâm như sẽ được tha thứ
Để cảm thấy thanh thản ổng mua cả cha xứ
Và ừ cứ như mọi thứ có thể mua được
Ổng nghĩ mình có thể đua bước trong cuộc đua thật dài
Lọ Lem sớm nghĩ đến ngày đấu đá ông chồng thua vật nài
Vật cài lên chiếc áo bào cũng bán nốt
Trên báo đôi lần có cảnh ông đứng nán chốt
Đòi nợ đến ông không còn gì bỗng có hứng tán nốt
Lấp lánh như đôi giầy của Lọ Lem vội đi hội
Tội vạ đâu thì cũng trong đòn roi nhiều rồi
Nhiều khi nghĩ phận mình như Kiều ôi
Hết bar lại tới bar chìm trôi