← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 4 tháng 12, 2016
LUẨN QUẨN
một đêm trắng nằm dài đợi nắng gió hư vô thổi đến hư vô vỡ toang một xác lá khô dịu rơi rơi dịu dần khô khô dần màn đêm đó lạnh lùng đợi chết thét gào gầm rên trong lặng câm buốt ngân như phím dương cầm ngón tay nào đã âm thầm miết lên vì sao cứ nằm dài đợi mãi nhìn lên tay bỗng thấy mắt nhạt nhòa nhớ không buổi sáng dần qua đợi hoài đêm đến dịu xoa vết sầu? 2001
Xem thêm tác phẩm khác →