"Lưu đắc khô hà thính vũ thanh" (Đỗ Phủ) - Câu này trong phim Hồng Lâu Mộng.
Ai dịch hay thế: "Sen tàn nghe rốn tiếng mưa thu"
Rốn là nốt. Rốn (vết tích của nhau thai) cũng là vũ trụ. Sen tàn nghe nốt vụ trụ tiếng mưa (thu). Từ thu trong nguyên bản là ở câu trên, nhưng cho xuống cuối bài cũng sáng tạo
"Ném đá xuống mặt hồ
Sóng sẽ vỗ về bờ
Tiếng điếu thu loang trời
Cành dâu (bể dâu?) đợi gió" (lời bổ sung của Mỗi nhà mỗi cảnh - Nguyễn Tuấn)
Gió (gio-o.com, gió Không, gió "o du kích nhỏ giương cao súng/thằng Mỹ (học) lênh khênh bước cúi đầu (Tố Hữu)
Lúc nãy ngồi với Loc Nguyen Duc mới phát hiện ra câu "Sách báo bao nhiêu dòng dìu nhau chuyển kiếp" không chỉ như Tuấn gà dẫn giải là cô gái gọi (con ông bà lão "lại xem con rết cắn chết con nhện bà lão ơi/ối dzào bà còn nhiều việc đang dở tay" ở đầu bài) mất điện thoại nằm trơ, lấy báo đốt vía. Nó hình như liên quan đến cả việc Tuấn gà mất điện thoại, mất hết các ghi chép, chuyện kể hồi ở Hồng Kông. Tầng tầng lớp lớp trong ca từ.
Cái hay ở câu này là từ "chuyển kiếp". Được mất như không.
Ca từ của Tuấn gà nói nhiều đến cái chết. Người sợ thì cảm giác đi đến gần cái chết. Nhưng chính cái được mất như không này khiến khi người ta đến gần cái chết, nhận ra đó chỉ là trò đùa. Kiểu cái chết/"cận tử" đó khiến người ta "chuyển kiếp" ngay trong cõi sống này.
Thu điếu (tịch thu điếu cầy, lời ai điếu cho mùa thu...)
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo
Tầng mây lơ lửng, trời xanh ngắt
Ngõ trúc quanh co, khách vắng teo
Tựa gối ôm cần lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo
Nguyễn Khuyến
Nguyễn Bính dịch bài "Ước khách" của Triệu Sư Tú.
Hoàng mai thời tiết gia gia vũ,
Thanh thảo trì đường xứ xứ oa.
Hữu ước bất lai quá dạ bán,
Nhàn xao kỳ tử lạc đăng hoa.
Ao hồ tiếng ếch gần xa,
Mai vàng tiết hạnh nhà nhà mưa rơi.
Nửa đêm cái hẹn qua rồi,
Quân cờ gõ nhảm làm rơi hoa đèn.