Bài thơ vẫn là bài thơ
Mà sao người khóc người ngơ ngẩn cười
Bài thơ viết bởi một người
Mà sao người đọc thấy mười bài thơ
Cuộc đời vốn dĩ đơn sơ
Từ không gì cả rồi nơ trên đầu
Của em làm ta lầu bầu
Khi thằng khác tặng em hầu như vui
Mặt trời có lúc tối thui
Mỗi khi ta mặc quần đùi kính râm
Nằm trên bãi biển âm thầm
Để không ai có thể hâm giống mình