“Mái bằng mái bằng lại mái bằng
Tôi đi như cá lạc vào đăng
Ba mươi năm lẻ về quê cũ
Cả làng thành một cục xi măng”
Vừa đọc được đoạn này hay quá. Đô thị hóa chộp giật thì đúng là cục đất biến thành cục xi măng. Hiền như cục xi măng. Tra ra thì của 1 bác tên là Thợ Rèn.