Em vẫn cười như được mùa trái chín
Méo xệch khi thương lái cứ dìm hàng
Được mùa mà chẳng vui chỉ bởi
Sản xuất và tiêu thụ vẫn hở hang
Thực phẩm thừa người ta đem bỏ biển
Nè đừng quên mở hộp cho cá ăn
Khi một nửa thế giới còn bị đói
Chúng ta toàn vờ vĩnh chuyện nhân văn
Nên em hãy cứ tự nhiên lãng phí
Thức ăn, vì thực phẩm có thiếu đâu
Chúng ta chỉ thiếu lòng nhân hậu
Nhưng nó đâu phải một nhu cầu