← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 25 tháng 10, 2002
MẦM SỐNG
TUYỆT VỌNG những giọt lệ bay trong lòng vắng hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng bụi phố phường li ti hạt cà phê hoàng hôn ứa máu loang lê thê con đường dài-sâu-rộng và xa đôi chân khụy trùng theo nỗi nhớ thất thểu tha trái tim tả tơi hoảng hốt hôn hoa hồng héo hụt hơi ta chìm vào một cõi chơi vơi tung tim réo kỷ niệm nào đã ngủ và buông lơi cho ký ức mỏi mềm mơn trớn thôi ký ức đừng làm ta đau đớn ngọt ngào kia là ảo ảnh ác tàn khi tan biến lại làm tim ta vỡ đi đi mặc ta bơ vơ 2001 ĐÊM đêm là ánh sáng của tâm linh thấp thoáng mờ phai những bóng hình chuyến choáng những mùi hương xa lạ la đà lấp lánh những chiêm bao đêm là nỗi nhớ của trăng sao thoắt êm êm sóng thoắt cồn cào mài mắt vào mây cho sớm khuyết thả bay lả tả xác nôn nao chập chờn mi mắt ngả lao đao nghe những hư âm thoáng thì thào thanh khiết dập dìu ru ru thoảng linh hồn gà gật ngất ngư chao đêm mang hơi thở đến nơi nao đêm mở và ta khẽ bước vào ta với màn đêm là hai kẻ yêu nhau mà chẳng biết vì sao 2000-2002 LUẨN QUẨN một đêm trắng nằm dài đợi nắng gió hư vô thổi đến hư vô võ toang một xác lá khô dịu rơi rơi dịu dần khô khô dần màn đêm đó lạnh lùng đợi chết thét gào gầm rên trong lặng câm buốt ngân như phím dương cầm ngón tay nào đã âm thầm miết lên vì sao cứ nằm dài đợi mãi nhìn lên tay bỗng thấy mắt nhạt nhòa nhớ không buổi sáng dần qua đợi hoài đêm đến dịu xoa vết sầu? 2001 VÔ HỒN em mang hồn tôi đi đâu tôi đứng đứng đứng chân cầu nhìn mây bập bềnh trong nước nhìn nước dập dềnh trong mây em mang hồn tôi buông câu lũ cá dửng dưng lượn lờ ý chừng hồn tôi nhạt nhẽo mập mờ dưới đáy ất ơ em mang hồn tôi chôn sâu hy vọng hồn tôi nẩy mầm dế giun nhạo cười khinh khỉnh hồn tôi chỉ biết bặt câm em mang hồn tôi bao lâu xin em em khóc lắc đầu ừ thôi em cứ giữ lấy chào em tôi đi đây 2001 LẠC ơi cánh chim lạc bầy biết bay về nơi đâu sấm sét đang gào thét mưa gió trĩu lên đầu ơi cánh chim lạc đàn lao đao trong không gian chấp chới chờ rơi rụng như tâm hồn nát tan ơi cánh chim lạc loài chết rũ dưới nhành mai lả tả rơi lả tả tàn phai tàn phai phai… 2001 KHÔNG TÊN 1 những bài thơ không dở không hay như cái cảnh hôm nay hoài vô kể trời nửa rạng nửa như oải uể thức dậy rồi lại kéo kén trùm chăn sắp ngủ rồi gió lại réo lăn tăn tìm người khác mà đùa đi ông bạn ngắc ngoải hoài như con thuyền mắc cạn mở chăn ra trời lại bắt đầu mưa... đời dề dà như một gã say sưa ôm buồn chán thi thoảng tu một ngụm vui cứ nháy le te rồi tắt ngúm hỏi làm sao không nản hả trời ơi? làm sao mơ buồm cất cánh ra khơi khi đắm đuối lả lơi rình phía trước người ta dựa vào nhau mà bước mình dựa vào mình để ta ngã lên ta... 2001 KHÔNG TÊN 2 tôi chán nản ừ tôi chán nản một nỗi buồn xâm lăng không gian ở trong đầu ứ lại chẳng tan ở trong mắt trên tay và hơi thở một nỗi buồn không hành tôi khổ sở chỉ toàn làm tôi yếu đuối buông xuôi tôi sợ nó rồi tôi quen với nó nhấm nháp hoài tôi ngán cái thây tôi một nỗi buồn cứ thế nhân đôi tôi còn một nửa rồi lại còn một nửa sẽ thế nào tôi cũng không biết nữa... 2001 KHÔNG TÊN 3 đời người là bông hồng héo chỉ còn xơ lá với gai mòn lặng dòng nhựa khô ri rỉ ứa đời người một nửa đã héo hon đời người là sông vùi lấp chỉ còn trơ cát với rêu đò rũ bóng khô vầng trăng mờ khuyết hư tàn tê ướt sướt sương so đời người là xuân nằm chết chỉ còn heo hút chút hơi phào chỉ còn dòng tim không ngừng riết quay cuồng trong giấc giấc chiêm bao 2001 KHÔNG TÊN 4 tự nhiên tôi chẳng muốn yêu em một chút nào tự nhiên là như thế xin đừng hỏi vì sao tự nhiên tôi chẳng muốn chẳng muốn một thứ gì tự nhiên tôi chỉ muốn nằm xuống và thiếp đi 2001 KHÔNG TÊN 5 nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng thấy lòng cũng cỗi cằn như thế kìa lá rơi thì đã sao mặc kệ thích cứ rơi cứ tả cứ tơi có khác gì một bông hoa lả lơi với một ánh mắt khô trống rỗng chẳng liên quan gì đến nhau cả nhưng lúc này chỉ nghĩ được thế thôi này trái tim cầm lấy mà bẻ đôi tôi một nửa và cho ta một nửa chẳng còn gì cho thằng tao nữa điên thật rồi ừ đấy có làm sao nghe trong đầu một lũ dế nghêu ngao một đàn voi dậm chân khật khưỡng một bầy sói hú khan sống sượng một mớ mèo cào xé ré vang thấy mình nằm giữa một đám tang có ai đó thả dần từng viên đất mắt ráo hoảnh môi run bần bật cố nén cười sung sướng hả hê? rồi một mai thằng bé kết quả đê reo kết quả trùng với ngày ta chết kẻ thì buồn kẻ thì vui như Tết để nói đùa hay thật: “chết cả đê!” 2001 KHÔNG TÊN 6 ta tin em chẳng thể yêu ta tẹo nào đâu ta đã chôn trong đầu một tình yêu yểu mệnh vậy nên em đừng cố vô ích vô ích thôi cứ rủa ta: đồ tồi! ta cảm ơn thật đấy tình yêu sơ sinh ấy đã chết từ trong nôi khi ta đến với đời để đi trong rạn vỡ từ ta là tội nợ với cuộc đời “xinh tươi” vì sao ta rặn cười? ta chán đời em ạ 2001 KHÔNG TÊN 7 nếu ta chết để yên cho ta chết đừng khóc thuê đừng thuê khóc làm gì nếu các người muốn khoe mình đau khổ thì các người cứ việc vãi ra đi đừng ai đến đừng ỉ ôi nhạc sến đừng đám tang đừng xe pháo hoa hòe xin các người rũ lòng thương lần cuối nhưng nếu các người vẫn muốn khoe… gói xác ta vào một manh chiếu rách quan tài kia ngột ngạt quá chừng ta muốn sớm thân xác này tan rữa nhưng nếu các người sợ mang tiếng dửng dưng… đừng chôn ta nơi nghĩa trang chật kín những hồn ma mở dạ hội chập chờn đừng xây mộ mặc mồ ta xanh cỏ sống cô đơn ta muốn chết cô đơn đừng hoang phí cầu hồn ta về nữa đã từ lâu ta quen sống vô hồn mà các người muốn làm gì cũng mặc ta đâu còn cảm xúc với trí khôn hãy mặc kệ mồ ta lạnh lẽo đừng thắp hương đừng quay lại đốt vàng ta đã chết mãi mãi là đã hết hết thật rồi còn chút bóng thu sang… 2001 KHÔNG TÊN 8 khi thần chết ngoi lên từ mặt đất nghĩa là một sự sống sắp bắt đầu nơi địa ngục tại sao không có thần chết của thiên đàng? vì trên này chẳng có ai trên này ta chẳng có ai ta gọi cái mà các người gọi là thiên đàng là địa ngục cả cái gọi là trần gian cả cái gọi là địa ngục cũng là địa ngục một giuộc thôi tất cả các người đều nghĩ như ta vậy nên chẳng ai tới được thiên đàng ta là ngoại lệ ta chưa từng nghĩ vậy trước khi ta đến đây 2001 KHÔNG TÊN 9 con cầu mong thế giới được bình yên bình yên nhé bình yên đi thế giới bình yên chứ cho ta bình yên với ta yêu em khi em bình yên bình yên đi em cho ta thôi cuồng điên cho ta sống một ngày không có máu một ngày nỗi đau buồn thôi nhai óc ta rau ráu một ngày ta có thể chết vì vui 2001 KHÔNG TÊN 10 đã bao lần chôn thơ xuống để lần sau trót cào lên vắt những dòng thơ uể oải cho ra một chút rỉ rên ta biết thơ là người bạn bị ta lợi dụng quá nhiều chẳng ai ngoài thơ gần gũi mà hoài vẫn chẳng thể yêu ta ví thơ là dòng máu mà ta máu cũng chẳng cần đến giờ ta còn tồn tại là nhờ sống chết phân vân? giá một lần ta có thể làm thơ cho thơ làm người thì xin hãy vùi ta xuống đừng đào lên nữa xin Ngươi 2001 KHÔNG TÊN 11 ơi mấy chú công nhân cho tôi lao động với tôi ngồi đây chới với trong cồn cào triền miên các chú tưởng tôi điên? đừng tưởng, tin là thế tôi biết điên là dễ nhưng chữa thì khó ghê xin các chú đừng chê thân xác này yếu đuối khuân gạch hay trộn vữa điên thì không ngại đâu các chú làm như trâu tôi cũng xin bằng nghé các chú có sức trẻ thì tôi có già nua nên đừng tưởng tôi thua mà coi thường tôi nhé giỏi thì đua buồn tẻ đố chú nào bằng tôi 2001 KHÔNG TÊN 12 đằng xa tiếng nhạc như sự hân hoan của những con thiêu thân lao vào lửa đen ta cũng là một con thiêu thân nhưng mất đi đôi cánh đành ngồi đây dưới le lói mờ đèn ai mang cho ta chiếc xe lăn để ta bon khỏi bụi rậm ám khói để ta chui vào bụng những con dơi đói để rồi tan rữa thật nhanh rêu thời gian phủ lên mình một lớp bụi mốc xanh nằm thật im cho thằng tim giãy giụa sao thời gian không phải là nhát búa đập cho một phát là xong thời gian thả nỗi buồn rỏ xuống tong tong từng giọt giọt xói mòn óc ta như đá lại một lần ta chẳng biết mình là ai cả ừ ta là con thiêu thân ta quên 2001 KHÔNG TÊN 13 không thể nào diễn tả được nỗi đau chúng oằn oại trong từng thớ óc cho ta khóc trời ơi cho ta khóc cho ta khóc đi cho ta khóc đi mà tương lai? đừng ám ảnh ta về tương lai nữa để ta yên mặc kệ tương lai đừng bắt ta viết nốt bài thơ này chấm dứt ở đây ngay 2001 KHÔNG TÊN 14 thu ơi đã chết chưa cho ta theo cùng với ta chẳng hề muốn đợi tuổi già mang ta theo ta muốn chết trong veo trong một ngày đen tối những linh hồn tội lỗi sẽ thôi hành hạ ta 2001 KHÔNG TÊN 15 biết định nghĩa gì về tự do một con chim được bay nhảy trong lồng? một con cá được vẫy vùng trên cạn? một con người được tha hồ buồn chán? tự do tự do hai tiếng ấy sao mà xa lạ như Đức Chúa bị đóng đinh trên cây thánh giá thoải mái đi lang thang với tâm hồn cao cả? tự do tự do hai tiếng ấy không dành cho những tên hèn nhát mà ta lại là kẻ hoàn toàn như vậy ta có lỗi gì mà chẳng được tự do? thả ta ra đi thả ta khỏi âu lo về tương lai bít bùng lùng nhùng cho ta sống như một tên hành khất bán nỗi buồn cho những kẻ thừa vui hãy mặc cho ta sống thật dửng dưng uống nước lã và ăn nước lã ta chẳng thèm ngửa tay xin ai cả chỉ xin đời hãy thả ta ra 2001 KHÔNG TÊN 16 tôi muốn trốn chạy vào thế giới thoát khỏi nỗi buồn đơn độc đầy tim không biết nữa khi bước ra tôi đã sợ run người tôi quay lại lặng im ừ thế giới cũng không ghê như thế nhưng cũng gần như thế đấy, phải không? tôi thấy cuộc đời hời hợt quá thờ ơ như lá thả trôi sông tôi thấy cuộc đời vời vợi quá như cợt đùa những kẻ sợ độ cao và cả những trái tim quả cảm cũng lắm khi lộn cổ ngã nhào tôi thấy chuyện buồn-buồn chẳng hết cả chuyện buồn trong cách kiếm niềm vui và tôi thấy người tốt sao ít quá hay người ta bị người xấu dập vùi? tôi vẫn biết bi quan là không tốt nhưng thực lòng tôi thấy thế, làm sao? tôi chẳng thể lạc quan hơn một chút chả ai bảo tôi: đừng như thế nữa nào… 2001 KHÔNG TÊN 17 ta đã mò xuống tận đáy tim nơi lũ buồn nhung nhúc như dòi bọ tình yêu có hay là không có hay lũ buồn hút cạn máu rồi ư? buồn như lũ rắn độc trườn khắp thịt da lè lưỡi liếm lạnh lùng hoang rợn chúng ùa đến giằng xé niềm vui còn sót hả hê phun lưỡi lên đống xương trắng ởn ta đã xuống và không muốn ngoi lên cố làm bạn với lũ buồn nheo nhóc chỉ được buồn không bao giờ được khóc cùng nhau nhấm nháp óc của nhau... những ám ảnh điên cuồng trào đến trong cơn đau chẳng cần biện minh làm gì nữa ngoan đạo làm gì khi thân xác này đang mục rữa lũ dòi trườn qua mắt rồi đây... 2001 KHÔNG TÊN 18 thôi nhìn trời thôi nhìn đất tại sao không nhìn vào mắt người khép mắt lại, nâng bàn tay tay mềm run là ta biết em cười… lại ngồi nơi khung cửa khác thời gian lác đác lác đác dưới nền xi măng xơ xác con ve giẫy giụa ngoi lên… lại ngồi nơi khung cửa khác nhìn những khung cửa vắng người… thời gian ngưng thời gian chảy thời gian bùng thời gian cháy… sắp ngồi nơi khung cửa nữa thời gian tan thời gian rữa kể cả mắt kể cả tay vô ích đã hết thuốc chữa… 2001 HOÀI NGHI HOÀI NGHI nắng sớm em từ đâu tới sao em đẹp đến nghi ngờ? sao em dừng chân trước cửa ngôi nhà quen sáng lơ xơ? đừng cợt trái tim ta nữa đi đi về với dối lừa ta không còn tin ai cả đừng chờ ta đến đón đưa ta cũng xin em đừng trách đừng khinh ta sống vô hồn ta không muốn em đánh thức những gì ta đã vùi chôn… 2001 THỪA? vùng đất này không hoang vu chỉ có mắt em là thế sao mắt em không vỡ lệ hở em? có cần buồn đến nhũn tim không? tôi chán lắm thế gian buồn em lắm chẳng còn gì để say đắm chìm đắm thôi tôi nào cần em phải yêu tôi thì ít ra em hãy hôn lên lá thì ít ra hãy chạm tay vào má để hồng lên tôi đâu cần em phải đến bên cứ vùi vụi trong khoảng trời riêng giấu cứ xé nát hoa việc gì phải cào cấu con tim nếu vỡ mình thành một cánh chim tôi đã hót cho em nghe rồi đấy cười khẽ thôi cho trái tim sưng tấy dịu đau có lẽ chẳng bao giờ ta biết đến nhau những lời ấy tôi dành cho ai chứ thừa thãi quá những sẻ chia dền dứ... thừa thãi quá những sẻ chia dền dứ... thừa thãi quá những sẻ chia dền dứ... 2002 KHI ẤY… lang thang lang thang lang thang chàng dế hát bài ca phiêu lãng từng giờ từng ngày từng tháng những nốt nhạc cô đơn cứ úa về chàng dế mong manh một mái nhà không dám ước cỏ mật và sương đẫm chỉ mong sao tạo vật đừng lạ lẫm để trái tim chàng đập tiếp nhịp yêu thương chàng vẫn phải đi khắp bốn phương không dừng được dù biết mình mệt mỏi bởi nơi nao cũng thấy mình trơ trọi chàng tự hỏi lòng: hay mình quá khắt khe? không đáp nổi chàng đi hỏi lũ ve nhưng chúng chỉ mãi hát lời ủ não chúng bảo chàng chỉ mơ mộng hão thế rồi hát tiếp khúc sầu bi biết làm gì? chàng dế lại ra đi đi cho hết cả một vòng quả đất và khi ấy nếu niềm tin bị mất chàng sẽ cất cánh bay bay khỏi vũ trụ này… 2000 VÔ PHƯƠNG ta đang đi về đâu xơ xác gió trên đầu đất kiệt cằn mỗi bước xa xa úa một màu... ta đang đi làm chi ngừng lại để làm gì ta đi như vô vọng ta đi ta lại đi... ta đang đi tìm ai sợi nhớ cứ kéo dài phải chăng tìm quá khứ trở về từ tương lai... 1999 XIN niềm tin vào ngày mai mà ngày mai đã mất ngày hôm nay đã chật không còn chỗ cho ta về lại ngày hôm qua cũng chẳng còn chỗ trú mình ta và vũ trụ chẳng biết trôi nơi nào vũ trụ không thét gào cùng với ta câm lặng ôi trời sao yên ắng xin một chiếc lá rơi mà bão táp lả lơi vẫy vùng và vùng vẫy cứu! tôi không biết bơi giữa dòng đời trơn nhẫy con thú ta sập bẫy con người ta dửng dưng con thú ta thù hận xin đừng thế xin đừng xin bước chân biết dừng cho dòng đời chậm lại cho ngày mai xa ngái sống lại dù một giây 2000 RƠI trong giấc ngủ trong đêm nào ai thấy có tiếng chuông thánh thót của linh hồn trên quầng mắt đã hiu hiu khép đã vô tình rực rỡ ánh hoàng hôn… tôi vẫn thấy anh nằm im ở đó không đớn đau mà cũng chẳng yên bình linh hồn anh chỉ một mình anh hiểu khi cười môi trong ấy rất xinh… rồi ngày mai tự nhiên anh tỉnh giấc như người ta đem buôn bán cuộc đời tôi nhặt được một linh hồn thoi thóp mà chẳng ai thừa nhận đã đánh rơi… 2002 CHÌM tôi chưa từng đi lạc nên chẳng ai tìm thấy tôi? có phải trong bóng tối tôi đã hóa đêm rồi? 2002 MẶT NẠ trong góc khuất của nỗi đau tình yêu thút thít như bông hoa lạc loài nở cuối vườn sống hắt hiu trong lệ tim và não chảy song song trong nơi thầm kín của tình yêu nỗi nhớ rực lên trong đêm như tia mắt đại bàng thao thức buổi sáng nhìn mặt mình ráo hoảnh trong gương tự hỏi: những xúc cảm ấy là hư hay thực? 2002 AI… tôi đói những vần thơ ngọt tôi khát những niềm vui xinh tôi héo dần trong sa mạc ai mang cho tôi ái tình? tôi ngán những ngày lang bạt tôi ngấy những lời ca điên tôi nát nhòa trong hư ảo ai đến bên tôi dịu hiền? tôi bỗng thấy mình ngu dại tôi bỗng thấy mình thơ ngây tôi úa tàn trong thực tại ai yêu con thú lạc bầy? 2001 LẼ GIẢN ĐƠN LẼ GIẢN ĐƠN đã bao giờ em bóc lịch thấy qua vô nghĩa một ngày rồi em ghi vào nhật ký: ...ngày mai như ngày hôm nay... đã bao giờ em hoảng hốt khi mình bất lực trước mình và em thấy trong đôi mắt có gì ứa ra vô hình nếu có xin em đừng sợ thật ra là rất bình thường tất cả chúng ta đều thế mỗi khi cần được yêu thương 2001 EM CÓ TIN... em có tin không vào hạnh phúc cho một người tay trắng hồn trong em có tin không vào hạnh phúc nếu không tin em cứ nói thật lòng em có tin không vào hạnh phúc cho loài người trong giây phút quặn đau có một trái tim bung đỏ rực em có tin thắp nổi đêm thâu? em có tin không vào hạnh phúc cho chính em một chiếc lá giữa trời em có tin em sẽ cười trong trẻo khi khẽ bên tôi bước vào đời em phải tin em phải tin em ạ nếu không tôi oằn oại kiếp hợt hời em phải tin em phải tin em ạ tôi cầu xin em đấy em ơi 2002 QUỆT XE xin chị đừng trừng mắt nhìn tôi chị yên tâm tôi không phải hạng người như thế chẳng cần đối phó với tôi đâu chị biết không những người phụ nữ mắt nâu khi vờ giận dữ trông rất ư tội nghiệp nhưng nếu chị lặng im và đi tiếp tôi lại buồn vì chị đã thờ ơ hoặc chị sợ sệt? hoặc chị bơ vơ? thật ra, cuộc sống rất đơn sơ giá chị thử mỉm cười tha thứ tôi cũng sẽ cười một nụ cười ngắc ngứ con người cần những phút nhẹ tênh 2002 NHỮNG ĐỨA TRẺ NGỒI TRONG QUÁN BÁN ĐỜI có những đứa trẻ ngồi trong quán half-life ghếch lên ghế phì phèo điếu thuốc những tấm thân xanh xao gầy guộc mờ dần nét ngây thơ... có những đứa trẻ ngồi trong quán half-life những ánh mắt loé lên tia độc ác những nụ cười hả hê khi tàn sát ừ thì vẫn biết chỉ là game... có những đứa trẻ ngồi trong quán half-life bắt chước người lớn chửi nhau rộn rã tập tành những điệu cười suồng sã và kiêu căng có những đứa trẻ quay cuồng quên hết cả trời trăng quên bố mẹ và bỏ quên cuộc sống để lấp đầy những mảnh hồn trống rỗng còn chỗ nào ngoài những quán half-life? 2002 CÓ LẼ THẾ đau khổ làm gì cho khổ đau nỗi buồn như ánh sáng vò nhàu nỗi buồn là những niềm vui chết khóc thì cứ khóc nỡ chôn sâu? đem giết nỗi buồn có được đâu buồn sẽ dịu khi họ bạc đầu rồi hóa niềm vui? buồn không chết… buồn cho ta sống đậm sâu 2000 NGƯỜI ĐÀN ÔNG VÔ DANH chiều những người bốc vác mồ hôi nhễ nhại những đứa trẻ nhìn đám đông ré lên sợ hãi những mẹt hàng rong da diết chào mời tiếng kêu la trong những tiếng nói cười những bộ mặt lấm la lấm lét những hình hài thờ ơ mỏi mệt những bóng dài hối hả bon chen phía xa xa có một người đàn ông chuyếnh choáng hơi men ngồi phịch xuống nhìn về nơi ấy dường hơi thở như không động đậy bão trong đầu và trong mắt là đêm? người đàn ông ngồi mãi lặng thinh trông thấp thoáng ngỡ như đám rễ thời gian hễ va vào là chậm trễ tạo vật bỗng già nua nơi ấy dòng đời vẫn búa xua trong bóng tối người đàn ông ấy khóc khi tôi ngắm rưng rưng mái tóc tôi biết ông là một người tốt thế thôi 2002 THẰNG BÉ thằng bé mới chục tuổi đầu đã lâu không khóc đã lâu không cười thằng bé ấy mới lên mười người ta đã gọi: kiếp người vậy ư? thằng bé ngoan? thằng bé hư? chẳng ai biết nữa hình như là buồn hình như thằng bé ấy luôn tìm trong đau khổ những nguồn thương yêu đôi khi trốn khỏi buổi chiều trầm ngâm ngồi nghĩ những điều hồn nhiên 2002 ĐA MANG nếu tách mùa xuân khỏi lá dường như lá sẽ ngả vàng mà biết đâu mầu lá đổ ấm lòng bao kẻ lang thang nếu tách mùa đông khỏi nắng nắng xơ chắc sẽ nuột mềm mà có khi dòng nắng tỏa nhạt phèo như gió cuối đêm nếu giấu tình yêu thật kín hẳn nhiên tôi chỉ thương nàng nhưng nếu mang tình yêu đến biết đâu tôi lại đa mang... 2002 ÁO ĐỎ EM ĐI áo đỏ em đi giữa quạnh hiu lũ chim ngái ngủ chẳng chiếp chiu cây cầu lạnh lẽo lưng oằn xuống hàng cây ngắm nước mắt thỉu thiu áo đỏ em in dưới mặt sông lờ lững trôi như con cá hồng lạnh tanh ông lão ngồi câu cá mắt còn bận mãi với hư không áo đỏ em đi đến nhà anh có con chim khách núp sau mành em gật đầu chào con chim khách lắc đầu rỏ xuống những giọt xanh áo đỏ em như muốn xé ra muốn tan vào tiếng gió hú xa em sợ, anh ơi thôi đừng gọi chỉ muốn bên anh chút thôi mà… áo đỏ em đâu có mặc đâu em mặc áo trắng dưới chân cầu trải qua một quãng nhân gian chết máu em đã nhuộm ướt đêm thâu 2002 THIẾU VẮNG trẻ con nhà ấy khóc thay cười chúng sợ sệt nhìn cuộc đời rúm ró chúng giật mình khi mưa rơi trên cỏ chúng hoảng hồn khi gió lỡ ùa qua người mẹ thì bỏ xứ đi xa anh trộm cắp bố đem đi tiêu thụ đêm uống rượu chửi nhau ho sù sụ máu trong tim đã chết cả bầm đen họ điên cuồng trong chuyếnh choáng hơi men lũ trẻ trốn cùng những con chuột nhắt mặt người lớn đỏ gay đỏ gắt mặt chúng thì trắng bệch vã mồ hôi cuộc đời buồn bất lực thế mà trôi lũ trẻ sống sợ và thù hận ánh mắt chúng bừng lên căm hận trước những người ruột thịt đã tự chôn rồi chúng sẽ thành những kẻ du côn cả người lớn và trẻ con đều khổ họ lần lượt kéo nhau rơi xuống hố sự vô tình lẳng lặng lấp đất lên những con người ấy chẳng có tên hoặc nếu có cũng chẳng ai biết đến họ lên đênh chẳng bao giờ cập bến những bến bờ chẳng có tình thương 2002 CHÀM khi tay đã nhúng chàm lửa cũng không gột sạch ám ảnh len vào mọi ngóc ngách của lương tâm khi tay đã nhúng chàm tình yêu thương chỉ có thể xoa dịu nụ cười trong trẻo vẫn vướng víu sự ăn năn khi tay đã nhúng chàm nghĩa là không bao giờ thanh thản chỉ còn sự cứu rỗi lớn lao nhất: cái lương tâm chưa bị nhúng chàm 04.08.02 HẠNH PHÚC hạnh phúc không hề thiếu lửng lơ như chùm nho chỉ thiếu người biết hái chỉ thiếu người biết cho... 2002 HÌNH NHƯ đêm nay bầy ve uống lửa thở ran nứt nẻ khí trời đêm nay bầy gì uống điện mà mồ hôi cứ nổi trôi? đêm nay bầy chi uống nhớ mà mồ hôi mắt rục dôi? ngoài kia có ai chén rượu riết lên những câu tỉnh đời không khí bỗng dường xiêu vẹo thở ra bỗng thấy chơi vơi hít vào bỗng thấy sặc sụa hoá ra hồn chẳng biết bơi... xa xa có ai đờn hát nhẩn nha pha loãng nỗi buồn se sẽ rưới lên hơi thở chút gì ngọt tựa vú thơ bầy ve đã thôi khạc máu nhấm sương cho giọng trong dần hình như nỗi buồn sẽ lắng khi mình sao nhãng bản thân... 2001 TRONG KHU VƯỜN CỦA ĐỚN ĐAU TRONG KHU VƯỜN CỦA ĐỚN ĐAU trong khu vườn của đớn đau những bông bạch hồng rướm máu những con họa mi hót rock những con dế chơi ghi-ta điện với cái đầu chớp nháy làm ổ cắm trong khu vườn của đớn đau có những cây thất tình ra quả hình trái tim bị hồng đỏ xuyên qua có những cây nhớ vô vọng lá vô hình như những đôi mắt trong đêm phụt tắt trong khu vườn của đớn đau những bông hướng dương xuyên đầu vào đất đen những đóa hoa đá chảy tan như vừa sinh ra trong tủ lạnh những con ong hút mật từ đôi cánh những quả xanh oằn oại trong bụng loài sâu những con bươm bướm mặt diều hâu… trong khu vườn của đớn đau những cơn mưa dội lên từ mặt đất bão giằng ra từ bản thể các sinh linh dành hết sức để dội và giằng nên tất cả đều yếu ớt và rơi trở lại xoáy vào vực thẳm vừa thoát ra nhễ nhại trong khu vườn của đớn đau có một người tôi và một người em đi tìm nhau qua những hố sâu bản ngã trong gang tấc trái tim tôi còn treo mãi trên cây thất tình còn mắt em mất hút trong cây vô vọng hai thân xác lướt qua nhau chết cóng vẫn mải miết tìm con họa mi kia im! trong khu vườn của đớn đau tất cả sự kì dị được tô điểm thêm bởi trò ú tim hai linh hồn lần mò quanh quẩn làm bật tung những vết thương hồng ửng da non trong khu vườn của đớn đau hai linh hồn kiệt sức rạp vào nhau rỉ thấm vào đất nơi ấy mọc lên một cánh tay cánh tay của một người vừa rụng mất trong một vụ tai nạn giao thông trên đường đến với người yêu 2002 RỪNG MẶT TRỜI rừng mặt trời ánh sáng ngấm vào máu lá con hổ vằn nứt ra từ trong đá màn đêm tụ lại thành con báo đen bay xuyên qua thác nước không mảy may gợn ướt thác nước là mái tóc nàng tiên rừng gối đầu lên đỉnh núi hở em? rừng mặt trời gió đưa về đám khỉ bụi đời đàn dơi bay ra tắm nắng sói non nhoẻn cười trong trắng… rừng mặt trời chàng Tác Dăng đã về ở với loài người hít thở không khí nhuốm mùi toan tính gò má chàng đã dần phúng phính biểu hiện sự biếng lười của vật lạ được nuôi trong tủ kính biểu tượng của mẫu người chân chính? chỉ trong một phần trăm ác mộng chàng mới gặp lại tiếng hú mãnh sư ngọt buốt của mình rừng mặt trời lâu lâu muông thú quên Tác Dăng rồi rừng mặt trời muông thú xếp hàng tập thể dục buổi sáng sư tử đứng cạnh thỏ non chẳng nhịn nổi nó bỏ tọt thỏ non vào miệng lặng im lặng im lặng im nhà khỉ ngắm mây trôi nhà cáo nghía lộc chồi thiên hạ dần giải tán có một con chồn hôi? rừng mặt trời đã thuộc về loài người? 2002 CHỢ ĐỚN ĐAU những nỗi đau từ tốn lại qua không cãi vã không thù hận im lìm cho nhận trong tiếc quang quác của gà vịt những con vật định nghĩa: đau là phải rống lên ở đây người ta không nhận ra nhau bằng những cái tên khi nhớ khi thương người ta cầm tay nhau lâu hơn một chút trong những khoảnh khắc ấy nỗi đau mất hút dường như đây là mảnh không gian con người góp chung những niềm thương cảm người ta sẽ chẳng còn hít vào những gì hôi hám khi thở ra thật khẽ thật êm chợ kéo dài xuyên suốt màn đêm không ngủ được tôi cũng đi vào chợ chia sớt với mọi người nỗi nhớ và mắt ai cũng ướt ướt trầm ngâm chúng tôi là những sinh vật lặng câm mỉm cười với nhau bằng ánh mắt khi đều biết tạo hóa là khe khắt chẳng ai làm ai đớn đau thêm 2002 XẾP GỐM tôi không tài nào ngủ được không có cái mệt nhoài của người lao động không có sự vô lo của đứa trẻ được phép vô lo tôi ngồi khoanh chân xếp gốm vào hộp các-tông những hình thể tròn trịa hoặc méo mó một cách hoàn hảo với lớp men chau chuốt hoặc hoang dã một cách bí ẩn (dù được sản xuất hàng loạt theo đơn đặt hàng) đen xanh nâu trắng và màu cánh gián như một đôi mắt thâm quầng chứa hình ảnh một con dế mèn xoè bay vụt khỏi tán cây trong một đêm mây xám chỉ có trăng và xao xác sao một chiếc hộp các-tông không nhỏ không to chứa hơn một chục sinh linh gốm nằm im sự tĩnh tại bình thản và nhẫn nhục một sự an phận có hồn không vô tâm loài gốm đè lên nhau bằng những cạnh xương xẩu hoặc sự thon lẳn hoặc những điểm gá hờ chênh vênh tôi rút gốm ra chậm rãi từng chiếc như trò rút que thủa trẻ thơ xa xôi nào nhưng những chiếc que bé bỏng khi rút trượt sẽ không biết vỡ sẽ không bật lên một tiếng... choang! như não con chim trong hốc thảng thốt tiếng trái cây đập mặt vào đất từ hun hút độ cao choang! sự vỡ toang của màn đêm rồi tức khắc tự gắn lại chỉ còn những giấc nồng bị dội nước vô vọng hong khô choang! nó không giống tiếng còi ô tô một con vật thô kệch xuất hiện theo giờ bị khuất phục trước sự nhàm chán và chai lì của phản ứng: "biết rồi khổ lắm nói mãi!" choang! nó không phải tiếng mèo tru tréo rồi khóc nức không phải tiếng chó cằn nhằn rồi thở dài không phải tiếng mưa rào đục mái tôn không phải tiếng trái tim thuỷ tinh vỡ trong khoảnh khắc đầu tiên trao một nụ hôn choang! tiếng kêu vĩnh biệt hay tiếng kêu xé vỏ của gốm? không! tôi chưa từng để gốm vỡ vì tôn trọng sự đêm với vỏ bọc yên bình nhưng tiếng choang! ám ảnh trí tưởng tượng như đứa trẻ mồ côi khát thèm tiếng mẹ ơi! tôi bế gốm ra với một trạng thái tinh thần đã tràn qua ngưỡng ngái ngủ những đứa trẻ gốm bát nháo tị nạn trên sàn lãnh lẽo và chiếc hộp rỗng không tôi hài lòng như lập được kỳ công... rồi chợt cảm thấy mọi sự rời rạc và dang dở khủng khiếp sự hỗn độn hoang mang sau khi thoát khỏi cái trật tự vô sự như đám trẻ lần đầu tiên đi học nghe chuông reo ùa ra trước cổng trường mà bố mẹ vẫn chưa hề đến... tôi như một kẻ ngờ nghệch chơi lêgô thử ráp một kiến trúc gốm mới một chiếc hai chiếc ba bốn chiếc không gian hẹp dần... rồi chợt nhận ra gốm dày phải đặt bên dưới gốm mỏng nương bên trên gốm nhỏ ken vào giữa gốm lớn đỡ hai bên bế ra lắp lại năm chiếc sáu chiếc bảy tám chiếc như bài thơ đếm hoa trong phim Lưu Dung những chiếc gốm lẳng thẳng những chiếc gốm gù gờ những chiếc gốm bụng lép những chiếc gốm bụng mang dạ chửa hay bụng bia? chín chiếc mười chiếc mười một chiếc đơn giản chỉ là một sự chồng chất lẫn lộn chiếc thùng ứ đầy mà vẫn lẻ loi dăm chiếc gốm tôi vụng về không khác một kẻ xé nát tình thơ rồi lúi húi ghép lại hộp gốm kia bàn tay từng trải và khéo léo nào đã tạo nên? phải chăng thùng gốm kia như hạnh phúc loài người bị dỡ ra để mưu cầu những gì nhiều hơn thế trong những bàn tay lóng ngóng hạnh phúc san đều bỗng hoá bon chen? phải chăng thùng gốm kia như cuộc sống con người sẽ vô nghĩa nếu không tự tìm và định nghĩa? phải chăng thùng gốm kia không nghĩa gì ngoài cái tên thùng gốm chỉ để tôi hiểu ra ý nghĩa của sự nâng niu? thùng gốm kia đổi lấy một đêm đáng lắm! 08.02 LỘT XÁC LỘT XÁC khi con ve lột xác nó không biết mình bắt đầu đến với cuộc sống khi con ong lột xác nó không biết mình bắt đầu sống có ích khi con rắn lột xác nó không biết mình bắt đầu thay đổi cuộc sống khi một con người muốn đến với cuộc sống muốn sống có ích muốn thay đổi cuộc sống anh ta không biết mình phải bắt đầu lột xác 2002 ÁM ẢNH ám ảnh bởi những dòng máu lạnh đổ điên cuồng lên thế gian trong một vẻ nhạt nhẽo và an nhàn ám ảnh bởi những dòng máu nóng ngưng lại như bị chết cóng đã có những nơi nào đó chỉ còn toàn bóng với bóng ám ảnh bởi một bóng dáng để chở che và được chở che qua những đêm gầm thét ngập đầy hồn những xác ve ám ảnh: ám khói những ảo ảnh? vậy mà có lúc muốn uốn mình thật mảnh thành một sợi khói đi ám ảnh những kẻ khác dẫu đang trong quá trình lột xác dẫu không còn muốn mình dễ dãi sự ám ảnh ấy cứ ám ảnh mãi 2002 UẤT sao tôi không được sống cống hiến sao mãi không ra khỏi chốn này tại tôi nhu nhược nên tôi lại đập đầu cho tóe máu bàn tay cuộc sống đang cần tôi lắm lắm cuộc sống đang cần được đổi thay bao giờ được sống cho và nhận bao giờ vứt hết sự trả-vay bay giờ cay đắng đơn giản hóa: cà phê thì đắng rượu thì cay cuộc sống giờ như bông hoa gỗ mọi sắc hương kia ảo lạ lùng từng bầy ong giấy bay lầm lạc hàng đàn bướm nhựa đỗ lung tung làm sao luyện thép cho đôi cánh để vút bay xuyên đống bùng nhùng làm sao để nọc kia như lửa đốt toang chừa lại đúng bộ khung bộ khung cuộc sống như hồn trẻ ngây thơ láu lỉnh lại bao dung 2002 HOANG MANG cảm hứng nào chẳng trở lại tay thơ vẫn vơi và nỗi nhớ vẫn đầy ta chẳng biết ta đang yêu ai cả im lìm như chiếc lá treo cây trời xanh vẫn ứ màu vô vọng chim vẫn bay cho cánh hao gầy mưa bóng tối nhân gian mờ mịt ta là sợi én trong mây dòng chớp lửa thiêu ta rực rỡ rồi hơi sương dập ta tắt ngấm ngầm tiếng chồi vỡ gợi nỗi đau giằng xé cơn mưa khẽ thế mà thâm cho cả những ngôn từ đang rệu rã rớt chỏng trơ lên trang giấy khô quằn thử rưới xuống một dòng lã chã vỡ thành nguồn ngập ngụa sóng băn khoăn 2001 ẢO ẢNH ảo ảnh không đủ cho em sống chẳng đủ cho tôi dối lừa đời ảo ảnh như một con cá sấu chả biết nó khóc hay nó cười ảo ảnh người ta mua bán được cần sa, rượu đế, khói thuốc mù… ảo ảnh khiến người ta lạc mất những rung động thật trước mùa thu ảo ảnh với tôi vô nghĩa lắm tôi ngồi như rạ bám hoang đồng ảo ảnh nhiều khi không xóa nổi cầm tay em trắng đắng mùa đông 2002 THAN trời hỡi bao giờ cho tan hết những ngày phung phí ở trên đời đêm nay đêm trước tôi đều thấy những vì sao lóe lả tả rơi im hết! than làm gì cho đắng người xưa than vãn chán chê kìa… nhưng biết làm gì ngoài than vãn? chẳng nhẽ nốc rượu với nốc bia? ta thèm gì sống trong ảo giác ta thèm sống thật với mình kia có thể ngày mai ta lại sống lại phải sống thôi đời thế mà cho mi kể lể cho bớt chán cho mi kể lể với mình ta 2002 THỬ đã bao giờ bạn thử nghe “How many hours” đọc “Giời mưa ở Huế” xem cảnh hoang tàn Afghanixtan cùng lúc? khi ấy sẽ ra sao nhỉ? tôi chưa thử bao giờ vì tôi sợ phát hiện ra mình vô cảm nhưng tôi nghĩ bạn sẽ tìm thấy khoảng lặng trong hồn mình khi gặm nhấm những nỗi đau ấy từ cuộc sống thay vì uống cà phê pha ớt và chanh 2002 NỖI ĐAU NỖI ĐAU ai vẽ Nỗi Đau oằn lên lá nhuốm màu diệp lục tứa men hồng Nỗi Đau là gì nhỉ? sao gợi lên chỉ thấy hư không? Nỗi Đau đi lang thang trong những bức tranh trong những nụ cười hồn nhiên nhất Nỗi Đau khi ta đặt chân lên mặt đất khi ta hít thở khí trời Nỗi Đau chơi vơi trong những pho tượng đen lừng lững Nỗi Đau đứng sững trong từng con sóng ghì ôm vách đá mỏi mòn ai mang cho tôi nỗi đau bằng nụ cười dành cho kẻ khác tôi mang cho ai nỗi đau khi tôi đau đớn vì người ấy em ơi em đã đau khi thấy mình không xinh đẹp em biết không? tạo hóa tủi thân em ơi em đã đau khi thất bại có người chiến thắng chẳng còn vui Nỗi Đau Nỗi Đau làm sao tôi kể hết? ngày mai tôi chết Nỗi Đau vẫn còn chịu đau đớn của tôi làm sao tôi có thể ra đi vội vã nếu để trong lòng ai đó nửa Nỗi Đau tôi lẩn tránh Nỗi Đau và ngã vào Nỗi Đau đang lẩn tránh tôi khi tôi phủi mình đứng dậy bàn tay tôi làm đau tôi bàn tay tôi làm đau hạt bụi về trả thù trong mắt em đỏ hoe tôi thường tắm cho Nỗi Đau bằng bình minh lấy nắng mai chà xát đến khi dòng máu lạnh ửng hồng lên nhưng Nỗi Đau là một đứa trẻ ở bẩn nó thường đùn đẩy cho cô bé nhút nhát người ta thường gọi là Niềm Vui nhưng cả cô bé ấy cũng ở bẩn nên thường khóc thút thít mỗi khi những hạt sương dội òa lên mái tóc tôi lại vô tình làm cô bé ấy đau… nhưng Nỗi Đau là đứa trẻ có nhiều cảm xúc nhất nó thường đánh nhau với tôi lúc tôi ngồi một mình và mỗi khi nó chiến thắng nó lấy những giọt nước mắt băng bó cho tôi rồi xin lỗi và lặng im để tôi nhấm nháp bằng bộ não đầy những hàm răng lởm chởm còn mỗi khi tôi chiến thắng buồn thay tôi chẳng thể làm gì khác hơn là mỉm cười hay cười phá lên khi nó run rẩy tôi lại làm đau cả Nỗi Đau! một lần tôi thử thả Nỗi Đau vào những dòng nhạc và ngân lên trong tiếng rền rĩ của chúng tôi thấy Nỗi Đau đang gặm nhấm chính mình lần đầu tiên tôi thấy lo cho nó! tôi chạy ra đường và giúp đỡ một người coi tôi là người dưng rồi đánh cắp Nỗi Đau của người ấy nhưng người ấy chẳng hề mỉm cười có phải vì Nỗi Đau sinh sôi nhanh quá? tôi thật may chỉ có một Nỗi Đau… tôi đem Nỗi Đau đánh cắp được về làm bầu bạn với Nỗi Đau của mình thi thoảng tôi thấy chúng cười phá lên hay chúng vừa chiến thắng Nỗi Đau của chúng và tôi cũng cười phá lên vì tôi thấy vui từ đó tôi trở thành một gã kẻ cắp chuyên nghiệp một lần tôi thấy cái người đã không mỉm cười ấy mỉm cười tôi đoán là còn bao người chuyên nghiệp hơn tôi cảm ơn Nỗi Đau đã mang con người lại gần nhau rồi một ngày tôi làm đám cưới cho Nỗi Đau của tôi với Nỗi Đau của tôi trong mắt em và có lẽ chúng đã “ăn cơm trước kẻng” nên sớm sinh ra một đứa trẻ đặt tên là Tình Yêu nhưng tôi đọc được nỗi buồn trong Nỗi Đau của những Nỗi Đau còn lại và thế là tôi lại tổ chức hôn lễ cho chúng với những Nỗi Đau còn lại trong mắt em nhưng vẫn còn thừa ra cậu bé Cô Đơn vì thế tôi lại đi đánh cắp những Nỗi Đau khác và gọi chúng là Tình Bạn… 2002 ĐÊM XUỐNG PHỐ ở ngoài kia người quét rác kéo lê những nhát chổi dài có cái gì tuôn lành lạnh không biết nỗi buồn của ai ngọn đèn vàng rơm rớm sáng gù lưng. cúi mặt. co mình thoảng tiếng thở than thảm thiết rõ ràng của một sinh linh con mèo hoang rên rực buốt màn đêm cứ thế đan dày có một trái tim bùng cháy nhưng rồi chợt lịm đi ngay... 2001 HY SINH đã từ lâu rồi đứa trẻ muốn khóc nó cảm thấy ngột ngạt muốn phá tan bầu không khí đặc quánh bằng nước mắt nhưng nó sợ mẹ sẽ khóc theo và chẳng bao giờ ngừng được nữa cũng từ lâu rồi đứa trẻ muốn được hát khi hiếm hoi có những cơn gió mát xoa nhẹ lên tay nhưng nó sợ những người hàng xóm sẽ xồ sang và mẹ lại lặng im trong chiếc bóng và mới đây thôi đứa trẻ muốn trở thành người lớn những lúc nhìn mẹ bé dần đi nhưng hay cánh tay nó như đám rễ không tìm ra chất sống và ngay lúc này khi đứa trẻ đang phá toang một ô cửa kính tôi chẳng thể nói khác hơn đó vẫn là một sự hy sinh 2002 NHỮNG CÁI XÁC Ê! 5 bia! Rượu! Rượu nữa đê! Lắc! Lắc nữa đê! những mặt mồ hôi chạy qua chạy lại tiếp chất cay cho những cái mặt tía tái …suồng sã-hoang dại… ở đây có một sức căng như sắp nổ tung trong hừng hực những sự di chuyển náo loạn làm mắt đau nhức tôi muốn gầm lên: IM!!! để tất thảy run lên vì sợ đảo mắt quanh những bộ mặt thớ lợ và cảm thấy sự trơ trẽn tột độ trong khoảnh khắc khoảnh khắc thôi rồi nhảy xổ vào tôi họ đấm đá họ song phi họ lấy vỏ chai phang họ ném vào tôi những mẩu xương trơ lõi họ phun phì phì họ biểu hiện mọi bản năng mọi họ no nê cơn đói đói sự giải tỏa những dồn nén tôi nghĩ lúc đó tôi sẽ cười vì chẳng còn cảm xúc nào khác liệu khi họ nhìn thấy một cái xác dập nát và trơ trọi họ có ghê tởm chính mình không? 2002 CẦM DAO NGƯỢC xâu chuỗi đớn đau thành tràng hạt xoáy vòng nỗi thống khổ nhân gian hương hoa ngạt mùi tanh máu tiếng chim sặc giọng đặc đờm làm sao tĩnh tâm được nữa mưa suông rơi cũng chết người ngoài phố co ro đêm bẩn khóc trong chăn thoang thoảng mộng đẹp cười làm sao tĩnh tâm được nữa nỗi đau tràng hạt giật tung tành nỗi đau găm hết vào cuộc sống rút ra từng mảnh đỏ lòa tay xanh 2002 TIM những lời sâu sắc không còn rỉ thấm những con tim lì lợm những con tim sứt mẻ không tìm thấy chính mình trong một tội ác đang tham gia tán gẫu những con tim có một sự nung nấu và thèm khát được chà đạp những con tim để giải một bài toán thương mại người ta sẵn sàng dùng làm giấy nháp những con tim nung núc những cục máu mập mạp như vũng tiết canh ngầy ngậy tự húp mình mà không thấy buồn nôn rủa xả chán rồi đành kết luận: những con tim tự dũi lấy mồ chôn đã bao giờ anh nghĩ tim mình không xứng gọi là tim anh biết thế nhưng thôi không tìm hiểu mấy ai còn dám mổ xẻ đớn đau bằng sự lặng im đi nhảy nhót đi rượu bia lấy bản năng làm sự sẻ chia trong những khoảng lặng hiếm hoi tha hồ kiếm cớ để bào chữa nhưng khi không dối mình được nữa có kẻ treo cổ mình lẩn trốn sự bồi thường cho cuộc sống nhưng đa phần những kẻ sành sỏi chỉ việc đem treo cổ trái tim! một ngày nào đó (có thể là ngày mèo đẻ ra chó) không thể không ân hận và anh khóc nhưng những bản sao vô cảm của anh sẽ bảo anh là một con cá sấu con thú đã bị chính loài người tước đi quyền khóc thật khi con cá sấu khóc nó không chảy nước mắt... 2002 TIỀN tiền tiền lũ trẻ con thèm khát tình yêu thương nhàn nhạt trong thế giới chưa một phút giây thanh thản này những người thổ dân bị thương mại hóa những đôi mắt sáng trong phát hỏa con họa mi nhẫn nhục hót kiếm hạt kê u mê? chẳng còn ai u mê nữa không láu cá thì mục rữa con chó cũng biết đường liếm chân những kẻ giàu sang lang thang tôi đi đớp những mẩu tiền vung vãi xấu hổ lúc này là thừa thãi ai mang tiền đem biếu kẻ khỉnh khinh thông minh! tự trọng là cái đinh! một cái đinh hoắm sâu vào óc khi rút ra tôi chẳng hề than khóc chết đứ đừ còn khóc được nữa đâu 2002 NỖI ĐAU KHÔNG TÊN cuộc đời này nhiều lúc sẽ dễ dàng nếu bớt đi một vài thể loại trong những người khó tính những người coi cuộc đời là trại lính còn mình là chỉ huy nếu vớ phải một ông bố vợ như vậy thì tôi biết làm sao đây có lẽ phải rủ vợ tôi “đào ngũ”? đâu là tình huyết mủ nếu người ta chẳng thông cảm cho nhau? “tao đã nuôi mày ngần ấy năm…” để chết dần những năm còn lại? ôi đột nhiên tôi kinh hãi cuộc đời này lãng phí làm khổ nhau! khó tính nhiều khi gieo rắc nỗi đau nhưng có hơn gì hỡi những người dễ dãi cứ sống mãi bằng lòng thương hại của những người khó tính mặt câng câng 2002 TÔI VÔ TÌNH TÔI VÔ TÌNH tôi vô tình quá tôi ơi người thân ghẻ lạnh đất trời không thương một mình lầm lũi một đường cơn mưa cũng hứng chẳng nhường đất khan tôi vô tình đến dã man hoa thơm chẳng ngửi hoa tàn hít chơi đôi chân để mặc rã rời cứ đi cho nhuốm bụi đời lại đi một hôm gió đến thầm thì bị tôi hắt hủi ướt mi ngẩn nhìn một hôm đêm giả mẹ mìn bị tôi bắt cóc đem dìm vào tôi một hôm tim tôi nảy chồi tôi đem cắt cụt làm mồi cho giun một hôm tôi bỗng lạnh run tôi lao xuống biển ngụt ngùn giá băng tôi vô tình đến hung hăng ném cuồng cho vỡ mặt trăng đáy hồ tôi vô tình đến ngây ngô nỗi đau chẳng biết nơi mô trong người vô tình không biết khóc cười dửng dưng hít thở biếng lười nhớ nhung tôi vô tình đến lung tung ngu si cũng được điên khùng cũng xong một lần tôi vô tình mong thế gian đi hết một vòng rồi yêu 2002 VÔ ÍCH mỗi ngày vô ích nhổ một sợi tóc chưa kịp bạc đầu đã trọc đầu một ngày vô ích nhỏ một giọt nước đắng cần gì tìm biển Chết ở đâu... mỗi ngày vô ích cấm được nhớ người ấy thế nhưng chẳng cấm được bao giờ đành chịu phạt đền thêm sợi tóc day môi rứt đầu xác xơ mỗi ngày có ích đội tóc giả rống lên mà khóc-khóc cho hả có điều đến giờ vẫn chẳng thấy cái thằng Có Ích ở đâu cả... 2002 MỘT LẦN DẠI DỘT một hôm tôi thử lặn vào thơ chỉ thấy những cái tai nút kín trên vầng trán mồ hôi rịn rịn những quầng nhăn yếu ớt tuổi thanh xuân tôi ở trong thơ được một tuần một nửa tế bào trong tôi chết một phần tư điên khùng một phần tư mặt nghệt cho xin cái bông bịt tai! có tiếng thét gào không biết của ai cứ sùng sục bên ngoài đòi giết một lời thanh minh lọt ra ngoài cũng bị người ta cắt tiết trong này xác rữa ngoài kia diều hâu nhưng có ai vẫn bí mật chuyển vào những miếng ếc-gâu (urgo) mà vẫn chẳng đủ cho ngàn miệng vết thương há toang đói khát tôi vẫn chờ những dòng nước trong ngọt mát em khóc thầm lúc đọc thơ tôi 2002 KIẾP HOA xin làm bông hoa cho người ta ngắm cho người ta ngửi cho người ta thương xin làm bông hoa cho người ta hái những lúc điên dại người ta dày vò những lúc âu lo cho người ta bứt từng cánh từng cánh rồi người ta vứt xin làm bông hoa kiếp sau vẫn thế để muôn đời kể những câu chuyện tình 2001 TÔI KHÔNG HẬN không tôi không hận tôi không hận nếu hận thì tôi đã chết rồi nhưng tôi chán lắm tôi buồn lắm đá trơ mình giữa nước đời trôi giá được khỏa thân tan thành giá bay về Bắc Cực trốn ánh trời nhưng tôi phải sống tôi phải sống cuộc đời đâu chỉ của mình tôi bao giờ mòn hết mòn tất cả bao giờ không sống nổi thì thôi khi tôi ngắm những bầy chim trắng tôi bỗng sợ run tiếng nói cười thà cứ suốt đời trôi lẳng lặng còn hơn vẩn đục mắt non tươi? tôi ngấy đọc thơ người xưa cũ cái đau tình ái có thấm gì tay trắng sấp ngửa đều tay trắng nước cuồng lửa dại trút lên mi đã trót bảo nhau rằng phải sống mà mong bệnh tật bắt ta đi ban mai tỉnh giấc và ta chết vô tình thôi đấy híc hì hì được cười như thế sao mà sướng nhưng rồi có chết được mấy khi thì đành hì hụi đau mà sống có giận có buồn không tỉ ti triệu lần gọi em là ánh sáng một triệu lần thu bóng tối về một triệu lần đêm tôi tìm mãi hơi cười trong một giấc mụ mê một triệu thằng tôi quanh quẩn mãi trong hồn ri rỉ khói ủ ê một triệu thằng tôi đang gầm thét mà môi mà mắt vẫn lạnh ghê thì đành bắt chước thơ Nguyễn Bính một hôm xúi quẩy trúng số đề thế nhưng… một triệu không thèm nhận một triệu đóa hồng cũng phải chê một triệu nụ hôn thì không dám một nụ hôn thôi rực bốn bề day dứt bờ môi đến tứa máu ngóng chờ thằng bé kết quả đê nếu ta tặng em tiền nhuận bút em có cảm ơn rồi chửi thề: cái thằng cha ấy tinh tướng nhỉ chắc dân chôm chỉa mới vào nghề? nghi hoặc con người ta nghi hoặc chuỗi ngày nghi hoặc vẫn lê thê bao giờ em nhận cho nỗi nhớ mà không sưu tập cho đủ bầy bao giờ sau mỗi lần tạm biệt em không nhấc máy: nỡm, em đây tôi nghi hoặc thế sao tôi biết cái người tôi nhớ cứ hao gầy tôi nghi hoặc thế sao tôi biết đã làm hoen ố má hây hây dù sao tôi cũng xin dừng bút trước lúc M.U đá trận này đá bóng thế mới là đá bóng đá cho tử tế đá cho hay 2002 VỚI MỘT LOÀI HOA ngồi lặng ngắm một bông hồng bạch sáng êm đềm như một bàn tay đang vươn lấy những mầm sương và nắng ướp đất trời bằng một hũ men say chất men ngấm ta thành tinh khiết ta nhẹ nhàng và thanh thản như mây và ta yêu cuộc đời này da diết "cuộc đời anh khởi sự tự em đây" ta quên những bông hồng nhung rực rỡ lao mình vào cuộc đua sắc chen hương mỗi khi nhặt hoa tàn ta ngỡ thêm một ai chẳng tới được thiên đường bông hồng bạch chỉ một bông hồng bạch giữa vườn hoa ta nào thấy gì đâu ta nhắm mắt lặng cho lòng mách bảo có gì êm hơn một mối tình đầu... 2000 CÔ ĐƠN không gì kỳ lạ bằng cô đơn lúc căm căm ghét lúc giận hờn lúc như rồ dại như điên loạn lúc như tảng đá trống trơn lúc như ngạo nghễ lúc tủi thân lúc muốn lánh xa muốn lại gần lúc muốn xé toang thành muôn mảnh lúc muốn cuộn tròn như một giọt thủy ngân có khi yếu đuối tựa lá khô lúc thấy mình mạnh như Đankô nhắm mắt thấy con đường trước mặt mở ra tất thảy lại mơ hồ... nhưng chẳng bao giờ tôi thấy phí những ngày bên cạnh là cô đơn sống với cô đơn tôi mới hiểu tôi thèm phải sống có ích hơn 2002 TRẰN TRỌC khuya rồi sao không buồn ngủ nằm buồn cho cái sự ngủ cái đồng hồ trên nóc tủ ăn mãi thời gian vẫn không đủ tự nhiên nghe ngứa ngáy nơi tim vết rạn đêm qua đang lên da non mai lại rạn chẳng có ai là bạn để chuyện trò qua miền đêm chẳng có ai là vợ chẳng có ai là người yêu để ngắm hàng mi rủ liêu xiêu trong ánh sáng tiêu điều của bóng tối không một cuốn truyện hay để đọc không ngày mai rạng rỡ để chờ đợi ta là một đêm nối tiếp trằn trọc trong bơ vơ 2001 KHÔNG MƯỢN tôi không mượn rượu để nói rượu phai tình sẽ nhạt theo tôi không mượn gương để tập gương vỡ lời nói cũng nghèo tôi không mượn thơ để tán kẻo em yêu kẻ trong thơ thơ cạn là hồn gặp nạn yêu nhau hời hợt vật vờ chỉ xin mượn lòng dũng cảm của bố tôi và mẹ tôi những người dám yêu dám sống cho con mượn một chút thôi... 2002 NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG ANH người phụ nữ trong anh bảo anh không được làm điều ác người phụ nữ trong anh đôi khi cho phép anh lười nhác người phụ nữ trong anh dạy anh đau vì nỗi đau người khác người phụ nữ trong anh đẽo trái tim thành hình mộc mạc nhưng người phụ nữ ấy chỉ đến khi anh ngắm em khi anh nâng niu nỗi nhớ và uống vào để dứt cơn hoảng sợ còn những khi khác thằng đàn ông trong anh hung hăng và tệ bạc nhưng anh biết mình phải nuôi dưỡng bóng hình trong trẻo và mơ hồ ấy vì một ngày nào đó người phụ nữ trong anh sẽ hóa thân vào em 2002 KHUNG CỬA MÙA NÀY khung cửa mùa này năm ngoái giờ anh lại lặng lẽ ngồi thiếu em trong từng hơi thở trong từng nhịp lá là rơi em vẫn ngồi im nơi ấy đôi khi thả một nụ cười một nỗi trầm luân nhẹ nhẹ sao em dịu thế em ơi! những dòng thông tin rải rác trôi qua bộ não chập chờn không một chút gì vương lại không gì ngoài sóng cô đơn đôi bàn tay em xa ngái xanh xao vì rực trong lòng? trong từng tế bào trong vắt có mầm hoang của tôi không? giá được một lần em khóc một lần em nói xa xôi một trận buồn đau yếu đuối dâng tràn lên mắt lên môi nỗi đau dài hơn năm tháng tôi không già nổi nữa rồi làm sao để em lớn kịp cho vui lại nỗi buồn tôi... 2002 BA ĐIỀU ƯỚC tôi ước mình hồn nhiên như đứa trẻ ba tuổi chín chắn như người còn ba năm cuối cuộc đời và ai cũng ước như tôi 2002 ĐAU THÌ ĐAU lại đói vì lòng đơn đớn vì chưa ăn sáng thôi mà không em ơi anh thấy thiếu một làn xanh lạnh nồng da em đã bỏ đi đâu đó để dần phai lạnh chỗ ngồi mắt anh tìm gì sót lại cồn cào như nuốt phải vôi em không giống như em nữa để tôi đau đớn mất rồi này những nỗi đau kỳ lạ ăn gì mà cứ sinh sôi? tôi muốn nhập vào không khí tràn theo luồng nắng ra ngoài một mình ngủ trên thảm cỏ không em và chẳng một ai tôi đói tình yêu thật đấy nhưng tôi không khát không thèm em đi tôi không tẩy xóa đau thì đau chẳng lem nhem 1.10.02 VỚI MỘT CON NGƯỜI người la í ới còi tin tin giữa chợ một bà lão ăn xin thời đại ánh sáng bà thì chậm nhân gian lờ hoặc trơ mắt nhìn ngày xưa có phải kiếp trăng hoa má hồng giờ bạc mắt giờ nhòa hồn đã bỏ đi thân ở lại sống để mà ăn nốt tuổi già? hay là người mẹ sống vì con má trắng giờ thâm mắt giờ mòn thương lũ con nghèo như giẻ rách sống cho héo nốt chút hon? hay là người vợ thiếu thủy chung nhân tình ruồng rẫy bước đường cùng ngửa tay từ thủa còn xanh tóc thế rồi qua béng kiếp phù dung? hay là người vợ ở mom sông cúi mặt ngậm cay để nuôi chồng tay héo tươi lên từng bụm máu dật dờ qua nổi hết mùa đông? hay là chẳng một chốn nương thân cả gan không chịu nhuốm bụi trần đắng cay rồi cũng đành rơi lệ buông xuôi mà lết bàn chân? hay là chẳng một nỗi đau chi xin rồi quen miệng về ngủ khì sáng dậy ra hàng chén bát phở nhìn đám ăn xin nhổ phì phì? sao mà tàn nhẫn thế hả ta rồi một mai kia mi cũng già biết đâu mi cũng mi cũng lại... thôi thì nghìn lẻ biếu người ta (có những bộ mặt đời biến đổi tôi không định dạng được, trời ơi) 2002 SỐNG nào đâu cứ phải ích kỷ viết thơ bản ngã mới hay trong một triệu thằng say rượu một người viết được thơ cay lương tâm một triệu tên cướp chẳng bằng một gã ăn mày một triệu lần ân và ái không bằng một cái chạm tay một triệu triệu năm giông tố chẳng bằng một giọt heo may một triệu hôm qua ám ảnh không bằng nỗi nhớ hôm nay chỉ một lần ăn thịt chó sẽ băng hoại kiếp ăn chay lung lay theo nhịp lung lay sẽ chẳng bao giờ lung lay 1.10.02 TÔI THẤY MÌNH MAY tôi thấy mình may vì không có sự bình thản của một người từng trải nếm chán vị đời rồi bảo nó vô vị tôi thấy mình may ăn quả roi vẫn thấy chua ngọt nếm quả đấm vẫn thấy khôn dại nhai tí ớt vẫn thấy thú tôi thấy mình cay đâu cần phải như gừng già mới giải được cơn say tôi thấy mình may đa mang trong sự tự kiềm tỏa hỗn độn trong bộ mặt tỉnh táo nói khoác chứ không biết nói láo tôi thấy mình may khi cồn cào chỉ mong một bàn tay chưa cần nhiều hơn thế không muốn ít hơn thế tôi thấy mình may chẳng có gì để mất thế nên còn phải đi tìm tôi thấy mình may vì sớm nhận ra tôi thấy mình may 29.07.02 LỒNG lồng lí trí vào trái tim lồng trái tim vào lí trí tôi chẳng biết để làm gì nhưng từ khi ấy cuộc đời tôi thôi vô vị và thôi thở than... bao giờ? bao giờ? bao giờ? lồng con người vừa khít nhân gian... 2002 TRONG ĐỤC "đời không đục đời không trong" tôi ở giữa dòng cũng biết vậy thôi đời tôi là của đời tôi đời tôi là của đất trời của ai? đời tôi không ngắn không dài đời tôi không đậm không phai dễ dàng đời tôi ngọn cỏ úa vàng sẽ xanh trở lại nếu nàng là mưa đời tôi là một buổi trưa sẽ trong dịu nắng nếu chưa phải cuồng tôi không làm ngọn gió suông ấm lòng bao kẻ à uông tháng ngày tôi không làm rượu để say chỉ xin làm lệ để bay bớt buồn là dao hơ lửa trị thương là phanh trên những con đường thẳng băng... 07.2002 PHẢI SỐNG những người hay tự tử thường sinh vào tháng Chín chọn cho mình những cái chết đớn đau: cười lành lạnh và nổ súng óc bắn tung lên giấy trắng phau hoặc lửng lơ trên sợi dây thòng lọng tiếng cười khùng khục ứ trong họng những người sinh vào tháng Chín thường là nghệ sỹ hóa ra là thế mà tại sao lại thế hở nhân gian? đừng bảo nghệ sỹ là yếu đuối mạnh nhưng không thắng nổi sự ương gàn của con người trong đó có cả anh người nghệ sỹ quên mình phải đấu tranh phải sống vì cuộc sống quá đỗi mong manh 2002 MẦM SỐNG MẦM SỐNG 1 mưa ơi vùi ta xuống cỏ trong sương trong mắt dế mèn găm thân xác ta xuống đất trong mầm hoang lửa rực đen dìm ta vào đôi mắt hẫng của người trong cơn cô đơn cho ta tắm trong tuyệt vọng cười hoang dăm nụ chập chờn mưa ơi ngực ta sắp vỡ nơi con tim xé toang mình mưa nhé ừ thì mưa nữa mưa à ta đã chết chưa? mưa nữa mưa đi mưa nữa mưa à ta đã sống chưa? mưa mãi mãi mưa mưa mãi mưa à ta đã đã chưa? 2001-2002-31.05.03 MẦM SỐNG II bao nhiêu mùa bấy nhiêu buồn nắng lá vàng mưa chuồn chuồn em vẫn đợi anh phía cuối nguồn cuối nguồn của yêu thương khi anh không có nơi nào để đến nhiều lúc em nghĩ mình là nến luẩn quẩn một vòng sáng cháy chẳng cho ai nếu chẳng bao giờ anh trở lại cuộc đời em là một cánh hoa hoài? đành vậy ngày ngày em vẫn cố mỉm cười với những đứa trẻ con hàng xóm em vẫn đi làm với nỗi đau nhen nhóm chiều chiều qua chợ mua rau chẳng buồn mặc cả với nỗi đau ăn bữa cơm với hai chiếc bát muối nêm quá tay cũng nhạt chẳng vui tẹo nào khi biết mình mạnh mẽ nếu thiếu anh có những người đến với em sao họ hợt hời giống anh ngày xưa thế sao em trót dại khờ dại khờ quá thể sao ngày xưa em chẳng khước từ anh cuộc sống thật mong manh quấn quanh em không tài nào dứt nổi em vô tội anh ơi em vô tội… thôi anh à em chẳng khóc vì anh niềm vui qua đi thật nhanh khi em nhận được một lời khen tặng giá được đổi những lời kia thành nắng mảnh nắng trời em đã thắp cùng anh anh anh anh anh anh sao em ghét gọi cái tên xé ngực anh như mảnh kim cương đau nhức găm vào sâu thẳm tim em hôm qua có một người đàn ông khóc vì em anh ấy chẳng nói gì chỉ thấy anh ấy khóc em chẳng biết nói gì và em cũng khóc lần đầu tiên em được khóc vì em có bao giờ anh khóc hộ cho em? em yêu anh và yêu cả người đàn ông ấy nữa vì anh ấy dịu dàng như thuốc chữa cho nỗi đau em uống phải từ anh đúng đúng rồi cuộc sống thật mong manh như những lúc người đàn ông ấy khóc nước mắt của anh ấy không chút gì hằn học lần đầu tiên em thấy mặn vì vui và em tin tình yêu không thể bị dập vùi anh ấy cũng như anh đều sinh ra từ cuộc sống và nỗi đau em hóa thành mầm sống được không anh? … em không giết chết tình yêu vì người đàn ông ấy cho em hiểu: nếu nơi nào đó trên thế gian này không tồn tại tình yêu thì chẳng qua ở đó tình yêu tồn tại dưới cái tên mà con người đã lãng quên 2002 MẦM SỐNG ly cà phê dang dở một điếu thuốc chưa tàn ai bước qua bản ngã để đi vào nhân gian... 2002 Ừ THÌ THU ừ thì thu sang đấy có khác gì hỡi em nhưng linh hồn vẩn đục khư khư mình lấm lem 2002 HỒI SINH chiếc lá hạt mưa sợi gió tiếng chim dòng mắt mùa thu đừng cố nói lời an ủi với con tim tự cầm tù cho ta giật tung mạch máu xé toang từng sợi gân mòn giằng con tim ra khỏi ngực cho dòng nhựa tứa véo von hãy lấy nụ cười em là rượu cho ta nôn sạch u buồn hãy lấy nụ cười em là nước gột hồn ta dưới mưa tuôn hãy rưới nguồn vui như dòng sữa lên ly cà phê đen bầm hay gieo hơi sống như cỏ mướt lên hoang đồi tua tủa gai đâm cho ta làm đôi tai chú thỏ nghe nàng thu rón rén bước chân ngà em đừng sợ làm ta vỡ giấc chỉ khi nào em chẳng ở bên ta… cho ta làm mùa thu trong chốc lát để ta nhen vào mắt của muôn loài một niềm vui dịu buồn như bóng tối khẽ khàng nằm xuống đợi ban mai cho ta được là em trong khoảnh khắc để ta hôn lên tê má của mình khi trở lại nếu ta cười vơ vẩn có nghĩa là ta đã được hồi sinh 2001 BÌNH MINH bình minh lên sau dãy núi như mảng lưng của một người đàn ông bầm tím cháy lúc như đỏ lịm lúc như xanh xít vần vũ như nỗi đau thoát thai ban mai mảng lưng người đàn ông đổi máu một màu hồng tươi rau ráu ứa òa tất cả đớn đau nhạt nhòa tôi nhớ em nhớ lắm lúc này em triền miên trong nỗi đau giấc ngủ chắp vá vừa đính vào bộ não bã bời trên quầng mi mưng mưng bình minh không nỡ gọi mời khi em ngủ bình minh âm thầm thay áo mới thổi bay hơi dòng lệ rỉ gột rửa niềm vui cũ kĩ như sắp đem khâm liệm nửa đời tôi trời ơi tôi muốn tới nằm lịm bên người ấy để đừng bao giờ thức dậy trong mùi hương ngái ngạt của đớn đau để nỗi đau tưởng hai linh hồn không còn gì để cho nhau đánh hơi khụt khịt hoài nghi chút ít rồi bỏ đi… trời ơi tôi muốn mở choàng mi để ôm lấy đôi mắt nàng ngơ ngác như hồi sinh trong một bình minh khác tôi dìu nàng về phía nhân gian 2002 TA XÉ NỖI ĐAU... ta xé nỗi đau thành muôn lá sắc vung tứ tung cho trầy xước đất trời nuốt ừng ực từng bụm mờ ánh sáng rừng rực phun từng giọt sáng đỏ tươi cháy cháy cháy nữa đi nỗi nhớ cháy cho môi cho mắt lóa màu ta muốn bóp không gian cho ứa máu máu độc kia ta đốt sạch sành sanh khát khát hãy cho ta uống khát uống đến khi muốn khạc hết nỗi buồn trong lòng ta chỉ còn sấm chớp há vòng tay cho mưa gió ào tuôn hét hét hét át đi sấm sét ta hét cho sự hèn nhát vỡ đầu ta gầm lên cho bật tung mầm sống cuộn lên từng đợt sóng buốt sâu đất đất ta muốn tan thành đất nham thạch ta rồi sẽ hóa mỡ màu những loài hoa! ta đốt rồi sâu bọ để xem em đẹp được đến đâu nước nước hãy cho ta là nước ta hắt tung những bộ mặt lờ đờ ta tát nát những đám rêu thâm hiểm gột con người về trong trắng hoang sơ 2002 NGÀY HÔM NAY "thuốc đắng giã tật sự thật mất lòng" kẻ nào không uống sự thật sống chả bằng con lật đật... những mầm thời gian đang nứt trong từng vết ố thời gian những hằn học và đau nhức đang tan và sẽ lịm tan... một hơi thở nhè nhẹ được đi rất xa rất xa nếu em đến thì rồi em sẽ đến nếu em qua thì em đã lướt qua... tiếng hát rong ranh trên phố mùi hoa sữa rửa máu bầm hương tóc của em ủ lửa sẽ nung hồng vệt tím thâm... dòng sông vắt qua cuộc sống dạo trên những cánh chuồn chuồn trồng cây chuối trên mặt nước để chân trần rong ruổi tầng không... hoa bồ công anh xứ khác ngao du trên khí trời mình những linh hồn trong mạch đất rung rinh rùng rình rung rinh... cánh chim bay hoang rạc cánh gượng bay về tổ cúi đầu ở giữa phố phường xe cộ nhường đường em bé cưỡi trâu gã đồ tể khóc rưng rức duỗi tay thả cánh bồ câu những đôi mắt thôi oằn oại: ở đâu? ở đâu? ở đâu? một giọt nhân gian trào ứa bốc hơi yên bình thẳm sâu... vệt bùn gian lao đương chín xanh lừng vàng ửng áo nâu ... muôn trái tim đương chồi cánh máu reo nao nức khắp người tế bào tái sinh hồi ức mướt rờn sức sống đôi mươi đứa trẻ nhà bên hay khóc hôm nay bỗng thấy nó cười một nụ cười nhiều dự cảm về điều gì đó đẹp tươi... vị ngọt tự nhiên giã tật bỗng dưng sự thật ấm lòng con lật đật đứng phăng phắc dầu vừa chao đảo oằn cong ngắm nhân gian và cười mỉm dầu còn máu rướm da bong... 22.10.02 DỊU DỊU giữa đêm và sáng mùa thu mặt trăng thiu thỉu ru ru mặt trời nhành hoa hôm trước tơi bời hôm nay trào thốt một nhời đắng cay rồi tan trong một bàn tay bàn tay một kẻ ăn chay cuộc đời thế gian bỗng chốc vô lời khi mùa thu cưới có mời tôi không hay là Thu chẳng lấy chồng để cho Xuân, Hạ và Đông hận thù? thoảng trong vút tiếng sói tru rối bời mưa tóc hương nhu chị Hằng em đừng đánh vỡ mặt trăng nỗi đau em mới trẻ măng thôi mà... 2002 MÙA DỊU gió dịu cười òa trong vòm cây con ve xớn xác tấm thân gầy nỉ non khẽ cất lời ca cuối rớt như chiếc lá mùa thu bay thiu thiu nắng ngủ trong bàn tay tan tan theo những giấc mơ ngày nắng cũng dịu dàng như là gió gió cũng dịu dàng như là mây và mây dịu dàng như ai đây nước mắt bên tôi vơi lại đầy ngỡ ngàng tôi hỏi: sao em khóc? nhoẻn cười em nhấm ngón tay… 2000-2002 AI CƯỜI MÀ XINH THẾ ai cười mà xinh thế cho lá úa quên tàn trái sầu đương lơ lửng bay lên trời vỡ tan ai cười mà xinh thế mưa đứng sững lưng trời nắng từ đâu bước lại tựa vào mưa bồi hồi ai cười mà xinh thế cho trái đất yên bình đến Đường Tăng cũng gật ừ, xinh thật là xinh ai cười mà xinh thế lão chiến tranh cúi gằm cô bé và cậu bé bước tới trường tung tăng 2000 MÃI MÃI mãi mãi sẽ là mãi mãi yêu yêu để được yêu dẫu ít nhiều mãi mãi sẽ là yêu mãi mãi dẫu mồ xanh cỏ đá xanh rêu trên những con đường nắng mới xây đi với tình yêu lá bay đầy tình yêu đánh thức tình yêu dậy bao giờ yêu mới hết yêu đây qua những vui buồn những đắng cay tình yêu đang khóc nức đây này sung sướng khổ đau là tất cả tình yêu tôi sống đến hôm nay 2000 LUÔN LUÔN ai mặc cho mùa chiếc áo len để đông thon thả những hơi mềm se lạnh ngọt vào theo hơi thở hít hà nghe tim đập thật êm thong thả bên hồ những bước chân sương bay lơ lửng sáng thưa dần áo ấm ngả đầu bên áo ấm ước gì một chút mưa lâm thâm... yên ả nơi này những dấu yêu dầu đông gieo rắc những hương buồn ai ở trên cao và cười mỉm trần gian đẹp quá luôn luôn... 2000 VƯỜN tìm cho tôi một khu vườn nho nhỏ tôi trồng hoa và những luống rau xanh sớm dậy tưới chăm nghe chim hót xem bướm rập rờn bên những cánh mong manh tìm cho tôi một khu vườn nho nhỏ nắng mai phớt hồng hoàng hôn cũng thanh thanh tôi sẽ nằm ườn trên thảo cỏ tới tận đêm khi sương ướp đẫm mình tìm cho tôi một khu vườn nho nhỏ với mỗi sinh linh luôn biết sống thanh bình và chỉ sống cho cuộc đời thật đẹp mỗi sinh linh là một khách đa tình tìm cho tôi một khu vườn nho nhỏ thế gian này gần gũi biết bao nhiêu tìm cho tôi một khu vườn hàng xóm dịu dàng hương sớm sớm chiều chiều tìm cho tôi những khu vườn nho nhỏ lớn dần lên trải khắp thế gian này tìm cho tôi những khu vườn hàng xóm thật hiền hoà như nối những bàn tay... 2000 tranh Trương Tuấn Kiệt CHO MÌNH sự già đời như khựng lại ở đây tôi cảm thấy mình không già thêm nữa sẽ có thêm cảm xúc và có thêm kinh nghiệm nhưng trí não tôi già thế đủ rồi tôi biết tôi không thành kẻ lõi đời tôi đang già hơn họ nhưng khi họ già đi tôi vẫn trẻ tôi tự giam mình để khi thoát ra tường tận những điều mới mẻ nhìn sự vật đúng theo bản chất và tâm linh sống cho nhân gian xong tôi sẽ sống cho mình tôi sẽ hát hoặc trồng hoa trông con cháu tôi sẽ không để trẻ em thấy máu chúng đọc qua sách báo là đủ rồi có người bảo: "chỉ có đau thì mới lớn khôn thôi" nhưng tình thương còn nhiệm màu hơn thế khi chúng ngã, tôi chỉ để chúng đau vài giây rồi bồng bế và thầm thì: không được để ai đau khi chúng lớn hơn, tôi để chúng tự mình đứng dậy rồi mỉm cười và vui vẻ xoa đầu chúng vẫn sẽ nên người và dũng cảm cho nhau bài học vỡ lòng là lẽ đúng lẽ sai dạy chúng cách cười cách khóc trước khi học chữ và muôn đời phải nâng niu phụ nữ thế rồi thả cho chúng đi chơi sẽ không bao giờ để chúng bị bỏ rơi nhưng sẽ phạt để chúng thấy cô đơn và ăn năn khi phạm lỗi dạy chúng thứ tha nhiều và ít hờn ít dỗi cho chúng làm những việc của trẻ con và luyện rèn đúng sức của trẻ con sẽ không đứa trẻ nào lớn lên phải héo hon mục đích sống của tôi là thế tôi chưa chết khi mà tôi chưa thể tôi nghĩ, người đàn ông là người không có tuổi sống suông 11.09.02 VIẾT VỀ NIỀM VUI VIẾT VỀ NIỀM VUI có người không dám viết về niềm vui vì coi đó là những câu chuyện kinh dị cũng như khi phân vân: cảm xúc và vô cảm ai nhạy cảm hơn? tôi đã tìm được câu trả lời cho một câu đố trên báo còn vấn đề này thì... chưa nó chẳng phải câu đố cũng không có giải thưởng và hơn hết nó chỉ làm mất thời gian vô ích nếu nhận ra điều này sớm hơn chắc tôi đã chẳng nghĩ đến nó hãy trở lại với người không dám viết về niềm vui đợi lâu quá anh ta đi mất rồi thì ra lí do là: anh ta không thích đợi mà biết đau con người ấy đang đi phân phát niềm vui với sự ngộ nhận đó chỉ là một công việc thường nhật có lẽ chẳng người nào ngớ ngẩn thế nên cũng chẳng có người nào không dám viết về niềm vui 2002 PHÉP MÀU bạn ạ hôm nay tôi rất vui thôi không tiếc bạn một nụ cười tôi biết bầu trời trong dịu lắm khi tôi lạc tới mắt một người tay thơm hơn nhánh lúa còn xuân giọng nói êm hơn mắt mưa ngần hơi thở mịn hơn mưa lắc rắc tóc nẫu nà hơn mưa lâm thâm tôi không cho phép tôi lặng câm tôi hát cho tan những âm thầm những gió, chim, hoa đang đáp lại thôi trái tim tôi đã rực mầm non tươi hôn nhẹ những ngày qua nỗi nhớ trẻ ra sáng hiền hòa vỡ nhẹ phím cười ai trong trẻo tự nhiên tôi nhả tiếng cười ra 2000-2002 YÊU NGHIÊM TÚC không yêu nghiêm túc được ư răng tôi hổng biết bao chừ là yêu yêu không nổi cũng phải liều yêu cho hơn kém ít nhiều anh em yêu cho nó bớt nhập nhèm có cơm ăn mãi chả thèm phở suông yêu cho bớt bớt quay cuồng yêu cho cái lũ thuồng luồng trốn ra yêu cho nó trẻ cái già cho thơ lục bát cũng là thơ điên cho thơ điên cũng dịu hiền ngắm trăng xong liếc bạc tiền mà khinh yêu cho cái một bỏ mình cái tim biết hát tỉnh tình tính tang yêu còn cưới cái đa mang soạn dăm mâm cỗ đền làng trước khi... yêu cho biết cái nhu mì ngắm nhau cười hỉ cười hì, no cơm yêu cho cái má biết thơm cái răng biết nhớ tóc chờm qua vai yêu cho những đoá hoa nhài mong manh đỡ cắm phí hoài chỗ kia khóc cho ra khóc, ô kìa ốm đau cũng có cái thìa bón ăn yêu cho thơ cũng thành văn cấm ca cấm cảu, cằn nhằn, lại xin... đền em một đĩa sủi dìn lang thang em giả mẹ mìn bắt anh mà thôi, chẳng vội làm lành giận nhau để mọc rêu xanh đầy nhà trượt chân, anh ngã, úi dà... chao ôi nước mắt nóng là nóng chưa - ngọt bùi hơn nước cốt dừa! ối chao, lườm nguýt: "anh lừa tôi sao!" khẽ thôi, hàng xóm..., thôi nào ai đem áo rách ra rào thưa phơi hai tay nâng bát cơm mời em xơi để bớt chút nhời được không? nhớ hồi em chửa có chồng hỏi thì cứ mím đến hồng cả môi biết là thời thế khác rồi nhưng sao thời ấy, sao tôi nhớ nàng... nhớ khi nàng bước xuống hàng lướt qua phú quí, nhẹ nhàng chớp mi nàng yêu tôi bởi lẽ gì hoá ra là tại lầm lì, dễ nuôi! nàng nuôi tôi đến chín muồi để trưng làm cảnh cho ruồi nó bâu? anh nào có ý thế đâu chẳng qua là ghép mấy câu cho vần nhẹ bàn chân, nhẹ bàn chân đá đau rồi lại ân cần bóp xoa ngày mai khảo sát giá hoa cố mua một nụ gọi là giả ơn mẹ ơi, cái miệng lại hờn hàm răng lại sắp dạo đờn tôi nghe vợ! ôi! một lứa cá mè nào anh có rượu có chè đâu cơ đùa thôi, ối, oái, hờ hờ... thì anh đã bảo làm thơ thôi mà kìa, sao em đẩy anh ra ừ, anh đã hứa, nhưng mà... ừ! thôi! nam nhi nói phải giữ lời dầu em có mỡi có mời cũng... không! nhưng này, gió mát triền sông cho anh thơm nhé, má hồng, phớt thôi... 2002 CÔ GÁI TÂY cô gái Tây ơi em rất Tây Tây trong tóc nắng trong mũi gầy Tây cả trong tôi trong trời đất vừa gặp em đà muốn hôn ngay cô gái Tây ơi em rất Ta nhìn tôi e ấp rất chi là và khi gặp mắt đầy "đen tối" em vội quay đầu muốn lánh xa 2002 MỘT NGÀY rồi một ngày ta rón rén lớn lên không ai biết ta cũng không hay biết cuộc sống nới chút chút vòng dây siết ta cho mình tí xíu tự do ta tách mình giây lát khỏi âu lo mở toang cũi thả nỗi buồn cớm nắng khi ta nhìn vào đôi bàn tay trắng ta thấy mình mạnh mẽ sạch trong ta thấy mình vượt thoát khỏi rêu phong về tìm lại những niềm tin đã mất về tìm lại những điều chân thật nhất về trái tim rồi một ngày ta cù sự lặng im như nách lá cựa mình khúc khích ta muôn sống như một người có ích trong một ngày ta trẻ lại đời ta 2002 VÒM SÁNG tôi muốn ngắm khuôn mặt em ô cửa sáng giữa kinh thành bóng tối tôi như kẻ tội đồ sám hối được chút nắng hồng ân xá của bình minh hạnh phúc và nỗi đau khuôn mặt em không tái hiện nhưng sự vẩn đục trong tôi tan biến chẳng hiểu vì sao giá lúc này tôi nằm dưới ngọn đao để được ngắm em trào nước mắt dòng máu phun sẽ hoài trong vắt máu tình yêu khuôn mặt em là cảm hứng cho chúa trời tạo nên ánh sáng tôi là Leonardo de Vinci choáng váng ơ kìa… Monalisa cho tôi làm họa mi nhé để hoan ca những vũ khúc trái tim mách nước dù họng và mắt tôi trầy xước và xanh xao thì có sao… dẫu mưa là giọt hoa đào cũng đừng hoen má hồng ngào trắng trong 2002 NỤ CƯỜI THU một ngày gió mùa thu tập làm mùa đông chỉ hơ lạnh những trái tim vốn lạnh không nhận được tiếng sữa hoa run rỉ nghĩ thoảng qua kí ức đã ngào thơm nụ cười em như hoa sữa vừa đơm tôi chẳng muốn giải thích thêm gì nữa nụ cười em như dòng sông hoa sữa như bàn tay hoa sữa nụ cười em nụ cười em như ban mai trùm ấm màn đêm như trời trong chan nắng lên sông băng như giọt mi gõ cửa đôi mắt khép như hương trăng cho riêng mình tôi nụ cười em như gió tơ quệt ấm làn môi vậy ra đất trời ngọt ngào đến thế tôi như trẻ thơ giữa vòng tay bồng bế từng nhịp tim kết mật đổ luyênh loang nụ cười em như màn mưa mọc lên tự ngọn đồi hoang một vườn nắng rủ mi lướt thướt tôi róc rách qua từng luống vui đang cuộn lên rộn rĩ trong vườn ươm nhân gian nơi một ngày gió mùa thu tập làm mùa xuân 2001 CHIỀU QUAN SƠN tặng quê hương tôi ngồi trên thuyền khoả chân xuống nước nước quê hương da diết vỗ về nước tứa tuôn trong từng thớ da thớ thịt tựa lòng ưa ứa nỗi đam mê muốn dựa vào em trong bình yên sông núi giờ em làm chi giữa chốn thị thành gió ở đây gió không vẩn bụi người ở đây người chẳng đua tranh chẳng cớ gì để thấy mong manh lá xanh là lá thẳm xanh ngút trời ở đâu đời chẳng là đời nhưng đâu dễ kiếm thảnh thơi dế mèn? thò tay ve vuốt lá sen lấy đâu ra ố mà hoen hỡi Người? mấy khi được phép biếng lười mấy khi được nói được cười trong tâm đố ai giữ được lặng câm đố ai cầm được không cầm nước lên trời ở dưới, đất ở trên con người bỗng ở hai bên, diệu kỳ con mời các cụ một ly con xin chúc rượu một hy hữu lần một hơi rượu ấm tẩy trần khi lòng thanh bạch mới cần đến nhau một vài thời lắng thương đau giữa đời miếng cá sợi rau và Thiền nào đâu thua kém gì tiên người quê chân chất, lành hiền mà sâu bao năm tìm đẩu tìm đâu hoá ra nhịn khóc bao lâu để cười ... mời ông, mời bố, mời các cô chú, mời bé Bi một ly mới đàn ông không hơn nhau ở cái tài rượu nhưng cứ thấy ngon thì uống thôi uống tới chừng nào còn uống được miễn sao vẫn giữ được cái thằng Người cứ say một lại tỉnh mười tự nhiên muốn khóc rượi rười trong vui tẹo về lòng lại ngùi ngùi cay cay ngọt ngọt bùi bùi thơm thơm thèm thiêm thiếp giữa ổ rơm ban mai thoả giấc hoa đơm trên đầu tiếng chim vắt vẻo nơi đâu run lên muốn vót một câu thật trầm ... trẻ con lũn tũn như mầm mà dai dẻo tựa nhân sâm ngàn đời ... con xin ly nữa được mời cái gì rơi cứ để rơi tận cùng cái gì chung vẫn của chung cái gì riêng vẫn ung dung mà mình rượu chưa ngấm đời đã xinh đạm điềm mà vẫn vung vinh vẫy vùng con đường con đường còn đương... nằm gai cũng phải tắm sương gột bùn gan không nhụt chí chẳng cùn rảnh rang rồi lại run run tìm về một trăm giọt máu ăn thề chẳng bằng lời nhủ vỗ về trong tâm con đường con đường còn đương... rực như một ngọn hướng dương cứ theo nguồn sáng quê hương ngóc hồn để xem ai dại ai khôn ... con đường con đường còn đương... cứ theo lẽ sống yêu thương mà lần dầu cho toé máu bàn chân... ... con đường con đường còn đương... bỗng dưng thèm sao thèm thế được nằm xuống giữa quê hương 20/10/02 THƠ TÌNH CHO CUỘC SỐNG THƠ TÌNH CHO CUỘC SỐNG tôi yêu em lắm em nhỏ ạ giúp mẹ dọn hàng bày ra cả ban mai tôi yêu chị lắm người mẹ ạ gánh gia đình trên mềm mại đôi vai con yêu ông lắm ông cụ ạ dạo khắp phố phường cho dẻo lại đôi chân đôi mắt lấp lánh màu cuộc sống sao con thèm được như ông tôi yêu anh lắm người thợ ạ xây tổ cho đời, ai xây tổ cho anh? anh đứng giữa trời hun hút gió cơn bão nào xô được ngực phong phanh? tôi yêu anh lắm người tù ạ những lúc anh buồn, những lúc anh đau khi anh trăn trở, anh ân hận gieo lại cuộc đời lên những luống xanh rau tôi thương anh lắm người say rượu xin lỗi anh, tôi chẳng thể yêu hay thử ngồi xuống tôi và anh trò chuyện biết đâu anh có thể giúp tôi nhiều... tôi thương cô lắm cô gái nhảy những lúc thu lu ngồi khói thuốc ảo thần kinh hay cô thử lau son xoá phấn nếu như cô còn có một gia đình... hay dâng hiến tình thương cho những mồ côi trẻ nếu như cô còn biết hy sinh... tôi thương bác lắm người hàng xóm bác khắt khe với đời nhưng tôi biết bác tủi thân hay bác thử nuôi một con cún nhỏ nó biết thương yêu và cũng biết ân cần ta thương mi lắm dư luận ạ ta biết mi dại rồ cũng tại mi đau nhưng ta cấm mi được cản những con người muốn sống cho nhau 08.2002 KHÔNG YÊU SAO EM LẠI… không yêu sao em lại để trong tim thoảng một bông hồng không yêu sao em chẳng cản mùa xuân về lại mùa đông không yêu sao em cầm lược tìm nơ lau lại gương mờ không yêu sao em vùi tóc một mình len lén viết tình thơ không yêu sao em chẳng đập muỗi say khướt máu tay ngà không yêu sao em mở cửa cho nắng trong lòng tan ra… không yêu sao em lại để tim tôi reo mãi thế này không yêu tôi? thôi đành vậy nhưng em đừng khép bàn tay 2001 MÙA THU mùa thu về trên chiếc áo bạc màu của anh tôi mùi hoa sữa quyện mùi vôi nồng ấm trong những giọt mồ hôi lấm tấm những hạt mưa tung bụi mong manh tôi ngỡ ngàng khi mẹ vuốt tóc anh trong mắt mẹ cả mùa thu lặng khóc anh mỉm cười nụ cười không mệt nhọc tôi ngoảnh đi và gặp mắt mùa thu anh ngủ yên trong tiếng lá khẽ ru gió se lại vết nhăn nơi khóe mắt tôi bỗng hiểu sao thu buồn hiu hắt cho tâm hồn ai nấy cũng sạch trong anh dậy rồi mâm cơm đã bày xong tôi lấy nước mùa thu cho anh rửa cả nhà rạng lên khi bố về bên cửa thu nhấp nhánh cười trên mái tóc vương sương 2001 SÚNG VÀ HOA có cần phải đấu súng giữa thiện và ác không một khi nỗi đau khóc nếu được tặng hoa hồng có cần phải cắt tiết những kẻ còn máu không một khi máu biết sưởi những tâm hồn mùa đông có cần phải tranh đấu cho cuộc sống này không bạn ạ, cần, cần lắm một khi bạn nói KHÔNG 2001 MƯA NGỌT cơn mưa ngọt quá mưa mát quá dạo nhạc trên muôn phím lá ngần hiếm hoi những làn mưa rộn rã như hồn tươi mới của nhân dân uống mắt của mưa tôi muốn khóc tôi yêu cuộc sống đúng thế rồi tôi yêu những người yêu cuộc sống những người đang sống để yêu tôi tôi muốn nói với em, em ạ rằng tôi đang sống sống rất Người tôi không hèn nhát không độc ác có cần tôi cắn bật máu tươi? em hãy nắm tay tôi em nhé đừng bao giờ bắt tôi dối lòng và em cũng thế em yêu nhé đừng bao giờ héo mắt trắng trong và bạn của tôi ơi bạn nhé đừng cuồng khi phải sống long đong nếu tôi còn sống tôi còn đến nơi nào còn có những người mong dẫu tôi không phải là súng ống nhưng nếu bạn đau vết roi lằn tôi sẽ xù lên như sư tử gầm cho long óc lũ thợ săn bạn nhé đừng thù dai cuộc sống vết thương của bạn sẽ chớm lành xin chịu đớn đau thêm một chút mỗi người góp một cánh tay xanh... 2002 ĐÊ VỒ trước khi tôi bị đê vồ (devour) xin "trăng trối" lại vài câu vô đề: nếu là tiên tôi xin thề không để ai sống ê chề nữa đâu nếu tôi làm kiếp ngựa trâu cũng xin đá húc trụi râu cường hào có ai húc với tôi nào gãy sừng vẫn húc, đồng bào ta ơi đồng bào ta ới ta ời ta đem xây lại cuộc đời cho nhau đồng bào ta nhé cùng đau hôm nay và những mai sau cùng cười chém cha cái thói biếng lười chém cha cái thói tính người về mo chém cho cái thói vô lo chém cha cái thói reo hò thét suông hãy yêu cuộc sống điên cuồng gióng lên đi những hồi chuông bụi mờ bằng tim bằng máu bằng thơ bằng tay trắng bằng đơn sơ lòng mình bằng bao dung bằng hy sinh góp công góp của góp tình. Vậy thôi... chuột chù chê khỉ rằng hôi khỉ ta liền đáp: "Biết rồi. Bỏ qua xin tặng anh chuột bó hoa" chuột ta sượng sịu, khóc oà: "Sorry" người ta sống bởi lẽ gì thứ tha-ân hận, từ bi-mềm lòng tôi yêu người lúc trắng trong cả khi vẩn đục hằng mong đường về tôi yêu cả những anh hề và tôi yêu cả những nghề lặng câm yêu nhưng chẳng để yêu nhầm hợt hời cao ngạo hiểm thâm đớn hèn tôi yêu người lấm đất đen tôi khinh những kẻ hơi men ngập mồm tôi yêu những giọng ồm ồm tôi khinh lưỡi dẻo ngọt đờm phát nôn trên đời còn lũ ác ôn nghĩa là còn kẻ bám trôn ăn tàn trên đời còn kẻ dã man nghĩa là còn kẻ bàng quan với đời trên đời còn kẻ hợt hời nghĩa là còn kẻ buông lơi, sáo mòn trên đời còn kẻ héo hon nghĩa là còn kẻ béo tròn túi tham khó chi giữa nói và làm một khi lòng đã chẳng ham sống thừa Dã Tràng đâu phải thân lừa một khi lấp bể phòng ngừa bão dông Đankô đâu phải cạn nông một khi cháy để sưởi hồng nhân gian làm sao sống được an nhàn một khi diều quạ từng đàn bâu quanh? làm sao cười ngắm trăng thanh một khi con trẻ tái xanh lề đường? cao siêu rồi cũng tầm thường một khi đã tắt tình thương ngóm ngóm thắp lên lẽ sống tối om trước khi máu chảy đỏ lòm nhân gian... 2002 CHO RIÊNG TÔI hoặc tôi chết hoặc là tôi bất tử tôi viết riêng một lời sấm cho mình khi đã bắt đầu là mầm sống mi có bị đê vồ không Linh? tôi muốn viết cho xong cho xong hết đau buồn đi 25.10.02 Nguyễn Thế Hoàng Linh Đọc thêm thơ và tùy ký của Nguyễn Thế Hoàng Linh tại:

Bài gốc đăng tại: gio-o.com

Xem thêm tác phẩm khác →