← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 28 tháng 6, 2013
MẦM SỐNG II
bao nhiêu mùa bấy nhiêu buồn nắng lá vàng mưa chuồn chuồn em vẫn đợi anh phía cuối nguồn cuối nguồn của yêu thương khi anh không có nơi nào để đến nhiều lúc em nghĩ mình là nến luẩn quẩn một vòng sáng cháy chẳng cho ai nếu chẳng bao giờ anh trở lại cuộc đời em là một cánh hoa hoài? đành vậy ngày ngày em vẫn cố mỉm cười với những đứa trẻ con hàng xóm em vẫn đi làm với nỗi đau nhen nhóm chiều chiều qua chợ mua rau chẳng buồn mặc cả với nỗi đau ăn bữa cơm với hai chiếc bát muối nêm quá tay cũng nhạt chẳng vui tẹo nào khi biết mình mạnh mẽ nếu thiếu anh có những người đến với em sao họ hợt hời giống anh ngày xưa thế sao em trót dại khờ dại khờ quá thể sao ngày xưa em chẳng khước từ anh cuộc sống thật mong manh quấn quanh em không tài nào dứt nổi em vô tội anh ơi em vô tội… thôi anh à em chẳng khóc vì anh niềm vui qua đi thật nhanh khi em nhận được một lời khen tặng giá được đổi những lời kia thành nắng mảnh nắng trời em đã thắp cùng anh anh anh anh anh anh sao em ghét gọi cái tên xé ngực anh như mảnh kim cương đau nhức găm vào sâu thẳm tim em hôm qua có một người đàn ông khóc vì em anh ấy chẳng nói gì chỉ thấy anh ấy khóc em chẳng biết nói gì và em cũng khóc lần đầu tiên em được khóc vì em có bao giờ anh khóc hộ cho em? em yêu anh và yêu cả người đàn ông ấy nữa vì anh ấy dịu dàng như thuốc chữa cho nỗi đau em uống phải từ anh đúng đúng rồi cuộc sống thật mong manh như những lúc người đàn ông ấy khóc nước mắt của anh ấy không chút gì hằn học lần đầu tiên em thấy mặn vì vui và em tin tình yêu không thể bị dập vùi anh ấy cũng như anh đều sinh ra từ cuộc sống và nỗi đau em hóa thành mầm sống được không anh? … em không giết chết tình yêu vì người đàn ông ấy cho em hiểu: nếu nơi nào đó trên thế gian này không tồn tại tình yêu thì chẳng qua ở đó tình yêu tồn tại dưới cái tên mà con người đã lãng quên 2002
Xem thêm tác phẩm khác →