mang buồn ra một quán khuya
mỏng như tờ giấy pơ luya là gì
giăng đều vương mỗi bước đi
phải gió không nhỉ hay mi mắt mùa
quán không bán cũng không mua
đóng cửa mà lị đêm lùa trên cao
quen trèo cửa sổ mà vào
ngồi trong bóng tối ngọt ngào hương mưa
ốm rồi anh vẫn không chừa
bay trong nỗi nhớ cũng vừa tái sinh
anh không sợ nữa vô hình
khi buồn nhảy nhót bên mình tung tăng
em thân yêu có biết rằng
cơn mưa vừa rửa mặt trăng sáng ngời
thăng hoa cả một bầu trời
nhưng không rọi được tới nơi anh là
18.04.04