← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 18 tháng 2, 2009
Mặt
Ảnh lấy từ: http://www.greatwar.nl/frames/default-hitlere.html Đang đọc cuốn "Ba người bạn" của Eric Maria Remarque, tìm thông tin về bác này thì thấy cái ảnh đẹp trai, rắn rỏi của Hitler. Có lẽ đó là 1 phần trong khả năng lôi kéo của Hitler. Bên cạnh tài hùng biện của Hitler (sức hấp dẫn vô bờ của người múa rối đối với người dân trong hội chợ), có lẽ việc hắn có thể làm mưa làm gió trên thế giới quãng thế chiến thứ 2, cai trị phần lớn Châu Âu là do: + Dân trí trung bình (chiếm phần đông dân số, tất nhiên) của nước Đức và Châu Âu lúc bấy giờ chỉ thấp ngang dân trí trung bình của một số nước dân trí thấp ở Châu Á ngày nay. + Chiến tranh giúp bóc lột tài nguyên của kẻ khác, phát triển 1 số ngành trong công nghiệp, đặc biệt là công nghiệp nặng; phát triển 1 số ngành trong thương nghiệp, đặc biệt là buôn bán vũ khí; cải thiện cuộc sống của không ít người, đặc biệt là người ở những nước gây chiến và chiến thắng. Nhưng đây không phải lý do để ủng hộ chiến tranh vì nó sẽ dẫn đến dấu + tiếp theo: + Nỗi sợ hãi của con người trước trước cái ác và để nó lan nhanh. Càng sợ cái ác càng lan, càng lan càng mạnh, càng làm người ta sợ. Nỗi sợ ngày càng chính đáng và càng làm con người bị teo nhỏ tính người cho đến khi xuất hiện một thế lực đáng sợ không kém của Stalin trở thành anh hùng diệt ác quỷ, và thế giới trở nên đẫm máu. Giống như một câu chuyện kể về hiệp sỹ giết quỷ sau đó cũng nhuốm máu nó. + Con quỷ coi kẻ khác là sâu kiến trong nhiều người Đức được thả ra khi được Hitler tôn vinh Đức là dân tộc thượng đẳng. Bao nhiêu người tài giỏi đã được hắn lôi kéo nhờ khẩu quyết này. Nếu có một kẻ khác tên là Hihihi tôn vinh một dân tộc bất kỳ tên là Hehehe là thượng đẳng ở thời đó thì có lẽ họ cũng cuồng lên và dửng dưng tàn bạo với người nằm ngoài khái niệm thượng đẳng như vậy. + Các con quỷ chính trị gia khác sống cùng thời với Hitler, hỗ trợ hắn hoặc sự tàn bạo của chúng là cái cớ đế Hitler phát động các cuộc chiến tranh nhằm... bảo vệ hòa bình thế giới. Như vậy, trong mớ hỗn độn chiến tranh đó, không chỉ có tham vọng của những tên độc tài mà có cả sức mạnh dân trí thấp và dã man của vô số quần chúng làm nhiên liệu để chạy những động cơ đó. Nhìn vào tội ác phải nhìn sâu để thấy trong đó có cả phần của mình hoặc trong mình cũng có những khả năng đó thì mới ra giải pháp để tránh hoặc giảm được nó trong "từng tế bào của xã hội". Có vô số người qua truyền miệng của người khác luôn yêu, ghét bằng một đức tin thuần cảm tính, thuần hình thức, nông cạn, không cần lí giải những cái cấu thành tội ác. Đó là lí do mà họ luôn chuộng gắn cái thiện với cái đẹp bóng bẩy, liên tưởng đến kẻ ác với những hình hài ma quỷ và thường bất ngờ khi gặp những tên sát thủ mặt đẹp. Những người dân như vậy luôn bị dính bầu với những chính trị gia sở khanh. Ps: Ở Việt Nam đang có bán mấy cuốn hay về Hitler, chế độ của Hitler: "Những kẻ thiện tâm", "Nửa kia của Hitler". ====== "Trích từ http://vi.wikipedia.org/wiki/Adolf_Hitler: Khi Hitler lên nắm chính quyền, một trong những việc đầu tiên của ông là gây rối các đối thủ của Đức ở Châu Âu bằng cách kêu gọi giải trừ quân bị, hô hào hòa bình, và để mắt phát hiện điểm yếu của họ. Ngày 17 tháng 5 năm 1933, Hitler đọc bài "Diễn văn Hòa bình" trước Nghị viện. Đây là một trong những bài diễn văn quan trọng nhất trong sự nghiệp của Hitler, một kiệt tác trong nghệ thuật tuyên truyền lừa dối đã khiến người Đức cảm động một cách sâu sắc. Bài diễn văn cũng khiến cho dân Đức đoàn kết sau lưng Hitler và tạo ấn tượng tốt cho thế giới bên ngoài. Hitler tuyên bố: Đức hoàn toàn sẵn sàng từ bỏ mọi vũ khí tấn công nếu các quốc gia đã vũ trang cũng sẽ phá hủy vũ khí tấn công của họ... Đức cũng rất sẵn sàng giải tán cả quân đội và phá hủy số vũ khí ít ỏi còn lại, nếu các nước láng giềng cũng làm thế... Đức sẵn sàng ký kết bất kỳ hiệp ước bất tương xâm nào, bởi vì Đức không nghĩ đến việc tấn công mà chỉ nghĩ đến tìm kiếm an ninh. Còn có nhiều điều khác trong bài diễn văn, với ngôn từ có chừng mực và thể hiện lòng khao khát hòa bình. Đức không muốn chiến tranh. Chiến tranh là "sự điên rồ vô bờ bến". Chiến tranh sẽ "làm sụp đổ trật tự xã hội và chính trị hiện giờ". Đức Quốc xã không muốn "Đức hóa" những dân tộc khác. Người Pháp, người Ba Lan và những dân tộc khác là láng giềng của chúng tôi, và chúng tôi biết không biến cố nào có thể thay đối thực tế này. Có một lời cảnh cáo. Đức đòi hỏi được đối xử bình đẳng với mọi quốc gia khác, đặc biệt là về giải trừ quân bị. Nếu điều này không đạt được, Đức sẽ rút ra khỏi Hội nghị Giải trừ quân bị và Hội Quốc liên. Lời cảnh cáo chìm trong quên lãng giữa nỗi vui mừng khắp thế giới phương Tây đối với thái độ biết điều bất ngờ của Hitler. Báo chí Anh đăng tải những bài bình luận có thiện cảm với ý tưởng của Hitler. Lời lẽ của nhà độc tài thích bạo động của Quốc xã không phải là đe dọa dữ dằn như người ta e ngại lúc đầu, mà là ngọt ngào và dịu dàng. Nhưng lời cảnh cáo của Hitler không phải là rỗng tuếch, mà ông làm đúng như những gì đã nói. Khi thấy rõ rằng Đồng Minh cứ khăng khăng về thời gian 8 năm để giải trừ quân bị xuống bằng với mức của Đức, ngày 14 tháng 10 năm 1933, thình lình Hitler loan báo rằng, vì không được các cường quốc ở Geneva đối xử bình đẳng, Đức lập tức rút lui khỏi Hội nghị Giải trừ quân bị và Hội Quốc liên. Ngày 21 tháng 5 năm 1935, Hitler đọc một bài "Diễn văn Hòa bình" nữa ở Nghị viện – có lẽ là bài diễn văn hùng hồn nhất. Ông trấn an rằng tất cả những gì ông muốn chỉ là hòa bình và cảm thông dựa trên sự bình đẳng cho mọi bên. Ông bác bỏ ý tưởng chiến tranh; đấy là vô nghĩa, vô ích, cũng là điều kinh hoàng. Những cuộc đổ máu trên lục địa Châu Âu trong ba trăm năm qua không cho thấy có sự thay đổi tương xứng. Chung cuộc Pháp vẫn là Pháp, Đức là Đức, Ba Lan là Ba Lan, Ý vẫn là Ý. Tính tự cao của vương triều, nỗi đam mê chính trị và sự mù quáng ái quốc chẳng đạt được gì nhiều qua những thay đổi chính trị sâu xa với máu chảy thành sông... Những tố chất cơ bản của họ vẫn không đổi. Nếu các quốc gia này chỉ cần mang một phần hy sinh nhỏ nhoi để phục vụ mục đích khôn ngoan hơn, thì thành công sẽ to tát hơn và trường cửu hơn. Hitler tuyên bố là Đức không hề có ý nghĩ nào về việc thôn tính những dân tộc khác. Nước Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa mong mỏi hòa bình... cũng vì nhận thức được sự kiện nguyên thủy đơn giản nhất là không có cuộc chiến tranh nào có thể thay đổi khổ đau ở Châu Âu... Hậu quả chủ yếu của mỗi cuộc chiến tranh là hủy hoại tinh hoa của đất nước.... Nước Đức cần hòa bình và đòi hỏi hòa bình! Hitler luôn nhấn mạnh điểm này. Cuối cùng, ông đưa ra 13 đề xuất cụ thể nhằm duy trì hòa bình, tạo ấn tượng sâu đậm đối với nước Đức và cả Châu Âu. Ông rào đón với lời nhắc nhở: Đức đã long trọng nhìn nhận và đảm bảo với Pháp đường biên giới... Bỏ qua quá khứ, Đức đã ký kết hiệp ước bất tương xâm với Ba Lan... Chúng tôi sẽ tôn trọng vô điều kiện hiệp ước này... Chúng tôi nhìn nhận Ba Lan là ngôi nhà của một dân tộc to tát và có lòng ái quốc cao độ. Và đối với Áo: Đức không có ý định và cũng không mong muốn can thiệp vào nội bộ của Áo, sáp nhập Áo vào Đức, hoặc thống nhất Áo và Đức... Nhật báo có tầm ảnh hưởng rộng nhất nước Anh, tờ Times, hoan nghênh đến mức gần như cuồng nhiệt: "Bài diễn văn hóa ra đúng lý, thẳng thắn và toàn vẹn. Những ai với óc công tâm đều tin rằng chính sách do ông Hitler đưa ra có thể tạo nên một tiền đề tốt để đạt thỏa thuận trọn vẹn với Đức – một nước Đức tự do, bình đẳng và mạnh mẽ thay vì một nước Đức kiệt quệ bị áp đặt hòa bình mười sáu năm trước... Hy vọng rằng bài diễn văn sẽ được mọi phía chấp nhận là lời phát biểu chân thành và có suy xét, thể hiện chính xác những gì đã trình bày." Tờ báo nổi danh này, một trong những vinh quang chính trong ngành báo chí ở Anh, lại đóng vai trò giống như chính phủ Neville Chamberlain trong việc xoa dịu Hitler. Chỉ trong vòng vài năm sau, những cam kết của Hitler trở nên vô nghĩa: Đức sáp nhập Áo vào Đức, xâm lăng Ba Lan, tấn công Pháp cùng một số nước Tây Âu."
Xem thêm tác phẩm khác →