mất điện
con dế tìm về cây ghita tự nhiên
năng lượng không còn đủ cho râu mọc
nỗi buồn càng suy dinh dưỡng càng to
em đừng lo
tôi không đủ hèn nhát để giết tôi đang ngủ
liệu tôi có thích được mình như em sẽ thích tôi
bỗng hoài nghi sáng tạo
làm con người khổ hơn hay sướng hơn
đi tìm một cung bậc thật của sáng tạo
cái mà cứu loài người khỏi nỗi cô đơn
nghệ thuật nghệ thuật nhất là nghệ thuật sống
cái cách chúng ta làm nhau đỡ đau
tôi sẽ là thiên tài nhục nhã
nếu em chửi tôi đần vì không biết mua rau
tôi chưa thấy mình đánh nhau thua nghệ thuật và định mệnh
mấy đứa hù dọa nhau bằng móng vuốt thời gian
khi niềm kiêu hãnh đã cùn và mòn mỏi
em cứ mỉm cười như thể vô can
tôi có thể hạnh phúc bằng tình yêu giả tạo
và chết đi trước lúc phải ăn năn
nhưng trước khi kịp một lần đểu cáng
tôi đã sợ đứa con rơi của mình thiếu cơm ăn
đây tôi đang mạo danh nghệ thuật
bảo muốn có tôi thì đừng có khát thèm
bởi mê nó để rồi tôi đánh mất
nghệ thuật đời vốn mãi là em
tôi nghệ sỹ bảo cóc cần tem nghệ thuật
cái thứ không cứu vớt được chính mình
bởi nghệ thuật vốn là sức mạnh
làm loài người thêm tử tế thông minh
vị nhân sinh không hẳn là mục đích
là tự nhiên là nghệ thuật ở truồng
để rồi một ngày kia nó lớn
mặc nỗi buồn bay mãi của chim muông
(tôi chán
làm thơ về không chán
không hay
biện minh tìm chút lòng thương hại
cho một thất bại nghệ thuật
ư?
không
thơ hay đấy chứ
dù tôi chán
nếu tôi còn là nghệ sỹ
làm thơ về không chán
vẫn hay
nhưng dù tôi là nghệ sỹ
cũng không sáng tạo được đời mình vui
khi em hoài cầm nó trên tay)
15.09.03
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...