Trên môi còn con mồi
Về với những miệng há
Rồi mình lại rình mồi
Lại tha mồi thôi mà
Đây con cá hồi trứng
Rỉ ra trên đường về
Làm đậm thêm dòng kiến
Vác những viên ngọc cam
Cẳng sau nai sừng tấm
Chung cư của lũ giòi
Bầy ruồi theo tận nhà
Nhìn chung cư biến mất
Một con chim sặc sỡ
Gây chú ý dư thừa
Rồi hàm răng hụt hẫng
Chỉ vết thương mang về
Một tiểu sử dữ dội
Sinh tử cơm hàng ngày
Vẫn dáng canh mềm mại
Bên lũ trẻ ngủ say