Mè nheo, mè nheo
- (Mè nheo mè nheo)
- Tớ nói mấy lần lâu tớ không cho cậu ăn roi cậu lại hư rồi mà cậu không nghe. Tớ đã nói nhiều lần là tớ không muốn đánh cậu, tớ chiều cậu nhưng cậu được chiều lại mè nheo không nghe lời. Cậu cứ lấy mè nheo ra để đòi. Có phải cứ mè nheo là được việc đâu. Việc gì cậu tự làm được hay cậu muốn người ta chơi cùng mà người khác mệt cần nghỉ ngơi thì cậu không làm phiền người ta. Giờ cậu vẫn mè nheo là cậu biết tớ sẽ đánh cậu để cậu nhớ lần này nhưng cậu muốn vậy đấy nhé
- (Mè nheo, mè nheo)
- (Cầm cái thước gỗ) Cậu có muốn ăn một roi quắn đít không. Tớ không nhắc lại đâu nhé. Bây giờ cậu lớn cậu biết rồi tớ không muốn đánh cậu nhưng cậu còn mè nheo nữa là cậu muốn ăn roi quắn đít để cậu nhớ lâu lần sau bớt mè nheo đi đấy nhé. Lâu tớ không đánh cậu cậu quên rồi hả. Đau lắm đấy nhé.
- (Mè nheo, mè nheo)
- (Một roi quắn đít)
- (Kêu khóc. Cố tình ọe)
- Ngậm mồm. Bố đã nói trước rồi. Con biết đau thế này thì lần sau muốn làm gì hay muốn chơi gì thì nghĩ cách thuyết phục người khác đi, không được thì thôi, đừng mè nheo.
- (Rấm rức. Cố tình ọe)
- Bây giờ con muốn nôn thì vào nhà tắm. Nôn ra đệm là bố vụt thêm một roi nữa.
- (Cố tình ọe. Nôn)
- (Lấy tay hứng, vẫn chảy ra đệm. Bưng bãi nôn cho vào bồn cầu. Quay lại. Một roi quắn đít). Bỏ tay ra, che tay là bố vụt vào tay đấy. (Đè, vụt 1 roi nữa). Bố nói rồi. Lần sau định nôn thì vào nhà tắm. Không thì ăn tiếp roi đau như thế này.
- Con muốn đi rửa
- Được (Bố mẹ dọn, rửa).
- (Dọn, rửa xong) Bây giờ con thay đổi chưa?
- Con thay đổi rồi
- Giờ cậu muốn gì phải nói vui vẻ, mè nheo có ăn thua đâu, nhớ chưa?
- Tớ nhớ rồi
(Lát sau)
- (Tươi tỉnh) Tớ ngồi lên lòng cậu được không?
- Được. Cậu xem cái giá sách đi, cậu thích xem quyển nào thì lấy ra xem rồi lại để vào xem quyển khác
- (Sau khi xem mấy quyển sách) Đây là cái gì?
- Đây là hộp mực in màu, nếu cho vào máy in thì nó sẽ in ra màu
- Cậu cho vào máy in đi
- Cái máy đó phải có 4 hộp màu như thế này thì nó mới in được, phải thêm 3 hộp màu khác là màu vàng, màu đen, màu đỏ nữa
- Các hộp màu kia đâu?
- À, mình chỉ có mỗi màu này thôi. Với cả cái máy in đấy bị hỏng rồi. Bây giờ mình chỉ có máy in đen trắng thôi
- Đâu?
- Đây
- Cậu cho nó vào máy in đi
- Nhưng cái mực Ép sừn này chỉ cho vào máy in màu của hãng Ép sừn được thôi. Máy in này là máy in đen trắng. Cái hộp màu này không vừa. Mỗi hãng sản xuất thì sản xuất chỗ để cho mực in vào khác nhau.
- Cậu cho nó vào máy in Ép sừn đi?
- Cái máy in đó bị hỏng rồi. Nhưng mình cứ giữ hộp mực này để lúc nào mình chữa được với cả có thêm các hộp màu khác thì mình dùng hoặc mình cho người khác có máy in Ép sừn. Còn cái máy in đen trắng này chỉ in được chữ như thế này ra thôi (mở bừa 1 file word, không nói là file Giới thiệu mật thư không lại bảo là mượn trẻ con để quảng cáo)
- Câu in đi
- (In, đưa lại gần màn hình word) Cậu thấy giống nhau chưa
- Giống rồi
- Cậu có muốn gõ thử các chữ rồi in ra không
- Được. Chữ a đâu?
- Đây
- (aaaaaaaaaaa)
- Cậu bấm nhẹ thế này thôi (a)
- (aaaaaaaaa)
- Cậu muốn gõ 1 chữ a thôi thì cậu dùng nút này để xóa
- ()
- Giữ chặt thế thì nó xóa nhanh. Cậu ấn nút xóa nhẹ thế này thì nó xóa từng chữ. Như bấm phím đàn ấy
- (aaaaaa) () (aaaa) (a)
- Được rồi đấy
- Chữ b đâu?
- Cậu tìm xem
- Đây rồi
- Cậu muốn viết cách ra thì cậu ấn phím cách này
- Tớ không muốn viết cách ra
- Tùy cậu. Cậu muốn viết chữ in hoa thì một tay cậu giữ phím Síp thế này, một tay ấn chữ (ABC). Giờ đợi tớ làm một tí rồi tớ cho cậu gõ rồi tớ in cho cậu
(Lát sau)
- (abc) In cho tớ đi
- Được
- (In) Đây
- (Cầm tờ giấy, che ngón tay vào chữ) Chữ abc đâu rồi, tớ không thấy đâu
- Không thấy thì cậu phải tìm kỹ chứ, nó ở trên tờ giấy bé xíu này mà không tìm được à
- Tớ không thấy đâu
- Cứ tìm kỹ đi
- A, đây rồi. Tớ muốn một cái đèn để soi nó
- Có cái đèn để đeo vào đầu đấy, cậu tìm trong thùng đồ chơi của cậu xem
- (Tìm mấy giây) không thấy đâu
- Cậu tìm kỹ đi
- (Tìm mấy giây) Vẫn không thấy, tớ muốn cậu tìm cho tớ
- Bây giờ tớ không muốn cái đèn, cậu muốn thì cậu tự tìm đi, không thấy ở đó thì cậu tìm chỗ khác, phòng này bé xíu mà
- Tớ vẫn không thấy
- Cậu đã tìm kỹ đâu, bây giờ tớ đang mệt với tớ phải làm mấy việc, tớ không muốn tìm cái đèn, lúc nào tớ không mệt với không bận thì tớ tìm với cậu
- Tớ không tìm được
- Cậu không tìm được thì thôi, chơi trò khác. Cậu lại mè nheo rồi, nhớ lúc nãy không.
- (Cầm mấy miếng xếp hình đập) vào hộp đồ chơi.
- Cậu không vừa ý cậu cũng không đập đồ chơi
- Tớ đập vào cái hộp này cho cái đèn nó bung ra mà
- Được. Nhưng không được đập hỏng đồ chơi hoặc đập vào người khác. Bây giờ có mấy cách để cậu chọn
- Cách gì?
- Cậu hít thở sâu đi, như thế này
- Cách gì?
- Cậu cứ hít thở sâu đi đã
- (Hít thở mạnh)
- Hít chậm nữa. Trước khi cậu hỏi thì cậu hít thở sâu đi đã. Một là nếu cậu rất muốn cái đèn thì cậu tự tìm tiếp cái đèn, bây giờ tớ không giúp được. Hai là cậu lấy cái đèn khác, như là cái đèn trong súng của cậu. Ba là cậu nghĩ ra trò khác chơi. Cậu không tìm được thì cậu nghĩ ra cách khác chứ sao lại mè nheo.
- Nhưng cái đèn trong súng nó không sáng
- Nếu cậu muốn chơi thì cậu chơi tạm, lúc nào đi chơi thì tớ mua pin mới lắp vào cho cậu. Bây giờ cậu tự nghĩ ra cách chơi đi. Hồi tớ bé tớ chơi một mình tớ có kêu đâu. Hồi bé nhà tớ nghèo hoặc không ai cho tớ khẩu súng hay thế này. Tớ mà có khẩu súng này thì tớ chơi suốt ngày. Tớ sẽ nghĩ ra trò lấy khác thứ và tập bắn trúng. Cậu lấy miếng xếp hình kia ra đây
- Đây
- (Bắn)
- Trượt rồi
- Nếu bắn trượt thì tớ sẽ tập bắn lại 1000 lần để bắn giỏi. Bây giờ tớ bắn vẫn chưa giỏi thì tớ sẽ tập tiếp. Nhưng bây giờ cậu tự chơi đi, tớ phải làm việc.
- (Bắn) Trượt rồi
- Bắn lại xem
- (Bắn) Trúng rồi
- Đấy
- (Bắn) Trượt rồi (Mếu)
- Ơ, bắn trượt thì tập lại bao giờ trúng thì thôi. Phải tập nhiều thì mới bắn trúng nhiều được chứ
- Nhưng tớ muốn cậu bắn hộ tớ
- Cậu bắn trượt thì cậu phải tự tập, tớ bắn hộ thì cậu có bắn giỏi hơn được đâu...
(Tự chơi)
Có vài thứ sai ở đây:
- Đứa trẻ buồn ngủ nhưng vẫn muốn chơi nên mè nheo hơn. Mình cũng buồn ngủ nên mình không thấy rõ cơn buồn ngủ của người khác tạo ra những thứ tâm trạng khó chịu và khó kiểm soát thế nào cho họ.
- Lười chơi với trẻ con nên không tập trung giải quyết vấn đề theo cách thông minh, nhẹ nhàng hơn.
- Một phần do lười chơi với nó mà dùng roi để nó bớt mè nheo. Nói thêm, mè nheo ở đây đã thành 1 quá trình lạm dụng để đạt được đòi hỏi. Dù thời gian mè nheo đã ít dần đi qua việc dạy bằng lời, nhưng chậm. Chậm ở đây là cảm giác đứa trẻ bị phí thời gian, năng lượng cho mè nheo. Và việc mè nheo ở đây khiến đứa trẻ khi cần tự tin để chơi với bạn mới hay giải quyết vấn đề với bạn lại sợ hãi và vội vã huy động đến người lớn. Trong khi, tự chơi được, tự mở rộng trò chơi và chơi hòa thuận với người khác là việc nó vốn rất giỏi khi đã tập trung. Đây là cái chậm khá tiêu cực trong trường hợp cụ thể chứ không hẳn vì nó chậm so với kỳ vọng về cái nhanh.
Nhưng quan trọng là đứa trẻ phải tập tự chơi được vì nó không thể đòi hỏi một ông bố không ích kỷ khi nó lớn lên.
Nhưng nó đã lớn lên đâu T.T