← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 6 tháng 5, 2014
MỆT CON ĐỆ "Mệt con đệ!", Thằng Đỉnh con bà Cao ngồi thừ người ra lầu bầu. Nó vừa vuột mất con trắm đen cỡ cả yến vì cú ú òa của con người yêu. Đẹp người đẹp nết lạ :"D Nhưng Đỉnh cũng học được sự tha thứ. Nó thích đọc sách. Nguyễn Huy Thiệp và Nguyễn Ngọc Tư là hai tác giả ưa thích; dù họ hiểu cây cỏ, vụ mùa không bằng nó. Nhưng tâm trí họ đã đi xa hơn. Đỉnh cảm thấy tên mình có ý nghĩa. Là một thanh niên nông thôn mà nghĩ được vậy thì quả là đỉnh của đỉnh. Đỉnh muốn yêu. Đỉnh thích Đủng. Nhưng Đủng là con trai. Đỉnh buồn vì nỗi sợ dư luận; nhưng nghĩ lại, cú ú òa của con Đủng vô duyên tệ. Nếu là con gái, nó đã tinh tế hơn. Con Tơ nhà bác Mít mà gặp ca này, thể nào nó cũng nhảy xuống ao ôm cá cho mình. Đỉnh chợt đốn ngộ: Mình thích câu được cá to hơn tình cảm nam, nữ. Tại sao con người thích câu được cá to, đó là vì con người thích: Câu cá. Có mặt nước mềm mại, có trò chơi kiên nhẫn giữa kẻ có mồi và kẻ đói nhưng thường cẩn trọng, đôi khi, còn có khẩu vị. Có sự ngưỡng mộ không cần dài dòng thể hiện, Đỉnh có tất cả cuộc đời nhờ câu cá. Lên thành phố, Đỉnh gặp ngay mấy bố câu trộm ở Hồ Tây, thành tép riu, phải đi vác hoa quả thuê ở gầm cầu Long Biên. Sau Đỉnh nhờ vác hoa quả chăm chỉ mà đã là người chơi chém hoa quả điểm cao nhất ở chợ hoa quả. Cũng là một vinh dự của đời người. Tác giả tự hào khi được viết về đời anh ku Đỉnh, kute :"D
Xem thêm tác phẩm khác →