?omi không hiểu nỗi cô đơn đâu?
hắn gắt với chiếc bóng của mình như thế
cái bóng hỏi: ?othế cô đơn là gì??
?ođấy! là ta có thể trò chuyện với mi?, hắn dịu giọng
cái bóng trầm ngâm:
?otôi thì nghĩ khác, cô đơn là anh không thể trò chuyện?
hắn bảo: ?omi điên à??
cái bóng cười khe khẽ, nụ cười bị chính nó bao lấp:
?oừ phải, tôi điên, chửi rủa đánh đập tôi đi và anh sẽ hết cô đơn?
hắn gãi đầu: ?ota không quen làm thế?
cái bóng bắt chước: ?otôi cũng vậy?
?okhông bắt nạt kẻ khác thì không hết cô đơn được ư??
suy nghĩ ấy ngân trong óc hắn và chiếc bóng của suy nghĩ cũng lắt lay trên lề đường
?oơ này, ta đi đâu??
hắn và cái bóng đồng thanh thốt lên
không có trước sau không có sự can thiệp của bóng tối và ánh sáng cũng như âm thanh
ta đi tìm sự cô đơn của nàng và mi đi tìm sự cô đơn nơi chiếc bóng của nàng
rồi sau đó, bốn chúng ta đi tìm sự cô đơn của thế giới
và nếu có thời gian rảnh, năm chúng ta sẽ đi tìm sự cô đơn của vũ trụ
nhưng trước tiên là sự cô đơn của cái dạ dày?
?oê, xích lô?
?odạ, chị về đâu??
?ođêm thâu?
?oma!?
?okhông! tôi có bóng đây này?
?othì tôi cũng có bóng đấy thôi?
22.04.03
linh