mi là kẻ nhầm lẫn
giữa tháng mười một và tháng mười hai
giữa hiện tại và tương lai
giữa không và có
giữa giữa và giữa
mi đến nơi hẹn em
nhưng mi đi nhầm phố
lá cây úa vàng rồi rụng xuống
rồi lộc chồi lên
mi chưa đến
em vẫn đợi
gặp mi
em không trách móc
chỉ đôi mắt rưng rưng
nước mắt muốn cắn mi
để lại vết yêu thương
nơi con tim đá cuội
mi là kẻ nhầm lẫn
em bảo mi ngồi yên
em sẽ đến gặp mi
mi ngồi ngoan ngoãn giữa bài thơ
em đi lạc sang những bài thơ khác
3.12.05