← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 28 tháng 5, 2003
MIG2000,
Ai lại đi tiếp thị sản phẩm ở chính nơi sản xuất bao giờ? Định giúp tôi thực sự thì nhảy sang mấy box ?oTâm sự?, ?oTình ******** yêu?, ?oNhững người thích đùa?... quảng cáo kiểu: ?oCó một chỗ có nhiều tâm sự, tình bạn, tình yêu, những người thích đùa lắm, click vào đây thử xem...? (Nhưng cẩn thận không bị treo nick vì spam). Đấy chỉ là ví dụ đại khái thôi. Tôi cũng muốn làm thế lắm nhưng sợ ?omèo khen mèo dài đuôi?. Bản thân bị gây ác cảm không sao, quen rồi, nhưng cái mình viết bị ác cảm lây thì khổ chúng nó, khổ cả người muốn đọc, cần đọc mà không biết để đọc. Bây giờ hơi buồn cười là phải vừa viết vừa dí tận tay người ta, bảo: ?oXin vui lòng dành chút thời gian quí báu đọc giùm?. Rồi người ta lại bảo: ?oNgười giỏi, người biết điều chả bao giờ phải đi quảng cáo cái giỏi hay tự khen mình bao giờ!? Ê hết cả mặt! Tôi đã nói về chuyện xuất bản ở phía trên, không hiểu cậu đã đọc chưa? Nói chung là tôi biết mình phải làm gì, khi nào xuất bản được và được xuất bản thì tôi sẽ xuất bản. Việc đơn giản là nó đến được với cộng đồng mạng này còn chưa ra đâu vào đâu. Post lên cũng là xuất bản trên mạng còn gì... Riêng về chuyện thực tế thì không biết Anđecxen hay Vũ Trọng Phụng, ai cải tạo được con người hơn ai? Mỗi người có một cách viết. Tôi không áp đặt mục đích cải tạo cho những gì mình dám coi là thơ nên hiện thực hay không là tùy hứng, có thực tế hay không người ta đều có thể viết hay được, thế nên mới có chuyện người ta thích thơ điên của Hàn Mặc Tử, thơ trữ tình của Nguyễn Bính... Cái gì thực chất là nghệ thuật thì bản thân nó đã có xu hướng cải tạo rồi. Tất nhiên, thơ chỉ là một cách cải tạo tương đối tự nhiên, để cải tạo cuộc sống thì cần nhiều cách khác và nhiều hiện thực. Nhưng quan trọng hơn là cách xử lí hiện trạng chứ nói ra chỉ để biết, để đau suông thì nói làm gì. Hơn nữa, phải tùy cơ ứng biến, tùy nội lực, vị thế: ?oNếu không viết về cái nhỏ-cái to đè chết tôi rồi?. Thú thật tôi chỉ muốn cái chuyện thơ văn này và những tàn tích còn lưu trữ sớm được giải quyết cho đỡ nặng nợ, được tôn trọng quyền tự quyết để chuyển sang làm cái khác mà biết đâu mình làm hay hơn cho đổi không khí và thỏa tính tham lam, thi thoảng có hứng thì lại viết chơi. Cái việc giải quyết này mình tôi làm không nổi, rất may là vì lên đây nên càng ngày càng thấy đời vẫn nhiều người tốt và không ngại tôn trọng, giúp đỡ người khác, cảm thấy yên tâm hơn. Nhưng cũng hơi buồn là mình làm nhiều trò quá, bản lĩnh lại chưa cao, đâm ra xúc cảm thực thực hư hư, sống khó thật lòng. ...có khi yêu đến xế chiều cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →