← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 17 tháng 5, 2006
Mình đã sống trong một sự cũ kỹ của cảm xúc? Mình luôn lẫn lộn nó với sự cũ kỹ c
Mình đã sống trong một sự cũ kỹ của cảm xúc? Mình luôn lẫn lộn nó với sự cũ kỹ của thế giới? Từ khi mình lấy vợ? Đấy, vừa nhớ ra vợ mình đợi, mùi hương biến mất. Mình không được đi với sự cô đơn nữa, chính vì thế mà mình trở nên cũ kỹ? Nhưng tại sao? Chính cô nàng đã cứu mình ra khỏi sự cũ kỹ và mệt mỏi của cô đơn, đem lại cho mình biết bao cảm hứng mới. Hay là sự no đủ? Sơ đồ là thế này: Mình no đủ sự cô đơn ---> cô nàng đến ---> đổi món ---> mình no đủ sự đôi lứa ---> mình cần đổi món? Không phải? Đó không phải sự nhàm chán của no đủ? Vợ chồng mình bị ngăn cách bởi một cái gì đó? Trước khi lấy nhau, nó được lường trước nhưng không ngờ giải quyết khó như vậy. Mình vẫn mang một nỗi lo lắng kỳ quặc về tương lai và nó ăn mòn năng lượng của mình. Nàng đã làm nhiều cách để cố giải thoát mình khỏi nỗi lo ấy, mình cũng muốn giúp nàng nhưng mình cứ chìm trong nó, cảm giác nó rất chính đáng khiến nỗ lực của nàng gần như đơn phương. Mình vừa muốn buông xuôi cùng sự vô nghĩa vừa muốn kháng cự lại tương lai có vẻ bi quan mà mình e ngại. Mình đã để sự nản lòng và mong muốn thay đổi nhập nhằng quá lâu trong tiềm thức. Cái ?ohiền minh của sự lưỡng lự? đã hết tươi mới và bắt đầu bốc mùi trong sự lười biếng biểu hiện nó. Nó cần được thay thế bởi cái ?ohiền minh của sự lưỡng lự? khác... Những suy nghĩ trải dài trên đường vô thức bước về nhà làm hắn quên tiếng gọi của mùi hương. ... Hắn dừng lại trước cửa nhà mình. Vào hay đi tiếp? Trời nổi gió. Lạnh buốt. Hắn vào. - Anh đi gì mà khiếp thế. Làm em lo. Lạnh hết cả mặt cả tay rồi này. Nào, để em ủ cho. - Đi mấy hàng mới mua được. Xong anh đi dạo một lát. - Lại còn không mang di động. Á à, đi dạo ở nhà cô nào? - Ờ thì, một vài cô. - Véo tai cho chừa này... Anh, sao trông anh buồn thế? - Anh không biết. Tự nhiên nó lại đến. - A, túi quất to thế. Bao nhiêu hở anh? - Một nghìn. - Anh của em mua giỏi thế. Thưởng anh này. - Tại người bán hào phóng đấy chứ. - Không, anh của em mua giỏi. Thưởng cho bé này. A, lại đây em cho anh xem. (còn...)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →