← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 22 tháng 9, 2023
Mình không cần quá nhiều người hiểu vì lâu nay đã hiểu ra nhiều khi việc hiểu đẳng cấp còn cần trình độ nữa :” D D Mặc dù luôn mong dân trí, thế giới nhanh thông minh, tử tế hơn để đỡ hại nhau, đỡ nạn nhân nhưng cũng hiểu mức nâng cấp trí tuệ mỗi người và đại chúng cần thời gian, trải nghiệm nên không đau khổ khi không toại nguyện nữa. Thi thoảng đọc được một số review của độc giả có năng lực hiểu sâu và tóm tắt rất khái quát là thấy vui rồi, mà niềm vui hơn cả là được thấy vẫn luôn có những người rất trẻ đã sớm sâu sắc rồi, sự thông minh thấu hiểu và tiến hoá vẫn luôn vận hành. Chính điều đó giúp mình có thêm sự yên tâm về tương lai dù lo lắng và rèn luyện cho những sự lo lắng đó đã là chuyện thường ngày. https://sachcualoan.wordpress.com/2016/07/04/review-sach-2-1-ra-vuon-nhat-nang-_-nguyen-the-hoang-linh/ https://sachcualoan.wordpress.com/2016/07/08/review-sach-2-2-ra-vuon-nhat-nang-_-nguyen-the-hoang-linh/ Trích: “Thơ của Away khiến mình ấn tượng bởi cái tôi rất lớn luôn hiện diện qua từng câu chữ và sự nhiệt huyết đôi khi lại được xem là ngông với đời, với tình yêu. Thơ của Away vừa lãng mạn vừa dữ dội theo một kiểu rất riêng của Away (thật ra cháu còn quá non để có thể viết nhận xét về thơ ca của Ad khốn nhưng Ad khốn đừng hiểu lầm đây là cách mà cháu thể hiện tình cảm với thơ ca của Ad khốn đó là chia sẻ cảm nhận của mình ạ). Đôi lúc trong đó còn có những điều mà mình còn quá bé để có thể hiểu hết được. Away đã trả lời góp ý của mọi người một cách thẳng thắn và dí dỏm khiến mình cực kì thêm ấn tượng. Mình lại phải lên google search đông search tây để xem Away rút cuộc là ai (vì lúc đó mình chưa đọc đến lúc Away dùng tên thật của mình để trả lời góp ý). Cuối cùng lại hiện lên fb của Nguyễn Thế Hoàng Linh. Nguyễn Thế Hoàng Linh đích thực chính là Away, chỉ có điều Away không còn là Away nữa (?) mà đã trở thành Ad khốn. Bây giờ thì niềm vui hằng ngày của mình là ghé trang nhà Ad khốn đọc thơ Ad khốn vu vơ làm, xong đọc Ad khốn trả lời comment (chả bao giờ dám comment vì chả biết nên nói gì..) rồi đọc Ad khốn bình loạn về tin nóng trong ngày hay đọc Ask.fm của Ad khốn (vẫn kiểu trả lời thẳng thắn đúng trọng tâm không vòng vo và câu chữ sặc mùi Ad khốn). Dần dần thơ ca của Nguyễn Thế Hoàng Linh và chính con người của chú ấy khiến mình thêm yêu thích một người nghệ sĩ chân thực và cực kì sáng tạo. Mình rất ngưỡng mộ công việc và những mục tiêu trong cuộc sống của chú ấy. Mình lại càng thêm ấn tượng về việc chú khiến chính chất xám và thơ ca của mình trở nên giá trị hơn bằng hình thức nạp wall rất hay ho (dù mình vẫn chưa đủ xiền để nạp 😦 ), lần đầu tiên mình biết được đến một hình thức hay ho như vậy (đây là câu trả lời của Ad khốn về việc nạp wall là gì). Có rất nhiều người mặc định rằng thơ ca chỉ được viết để dành cho những tâm hồn lãng mạng, không hề có giá trị hiện thực hay đem lợi ích gì về cho tác giả (phần nhiều chắc đó cũng là lí do vì sao nhiều phụ huynh không thích con cái mình theo đuổi đam mê nghệ thuật nói chung). Nhưng Ad khốn đã khiến mình thấy được thơ ca ở cả một trường phái khác, vừa bay bổng nhưng cũng mang theo những giá trị hiện thực (đó là đem lại được xiền cho tác giả). Nguyễn Thế Hoàng Linh trong mắt mình giống như một người nghệ sĩ phá vỡ hết tất cả những quy luật vốn có. Chú dùng sự dí dỏm, trong sáng của câu chữ để truyền tải những thông điệp mang tính cá nhân về những sự kiện mang tính chung. Ad khốn luôn truyền cảm hứng cho mình mỗi ngày qua những dòng thơ nho nhỏ trên trang nhà. Cũng là một trong những người mình dùng làm hình mẫu để tiến tới. Nhờ chú mà mình phần nào dẹp bỏ cái “ác cảm” đối với thơ ca hiện đại (không biết sao nữa nhưng mình theo trường phái văn học cổ điển và có phần hơi bài xích với văn học hiện đại.. Đừng ném đá mình bây giờ mình đang yêu thích cả hai rồi). Mình hiểu ra chúng ta vẫn có thể lãng mạn và bay bổng ngay cả trong hiện tại, không cần phải quay ngược về thời gian mới có thể. Thời gian trước, mình đã không công nhận văn học hiện đại vì mình bất mãn với cuộc sống hiện tại. Mình nhận thấy rằng con người đã không còn đặt tình cảm và cảm xúc lên đầu, họ đã không còn nghe theo con tim, nghe theo cảm tính nữa. Mình cũng không tìm được ai có niềm đam mê giống bản thân, hầu như không ai có thói quen đọc sách cả. Người duy nhất chia sẻ sở thích với mình là mẹ. Bởi thế mình không công nhận giá trị của văn học hiện đại, bởi nó được viết bởi những con người hiện đại, phục vụ cho thế giới hiện đại. Nhưng mình đã hoàn toàn sai lầm, từng dòng thơ từng dòng chữ dù được viết bởi ai và trong thời đại nào thì cũng đều rất đáng được trân trọng. Để trở thành một người viết giỏi, mình nghĩ phải biết dung hòa giữa cái tôi và cái ta. Cũng giống như chú Nguyễn Thế Hoàng Linh đã đem cái chất Ad khốn hòa vào thơ ca để nói về tình hình thế giới vậy! Thật hi vọng mình cũng có thể trở thành một người viết tuyệt vời như Ad khốn.”
Xem thêm tác phẩm khác →