← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 15 tháng 4, 2008
mmm
MƠ Anh công an mở cửa ra. Hắn đi vào. Anh ta đóng cửa lại. Tiếng cửa khọt khẹt rít lên đón chào. Hắn nhìn quanh với đôi mắt lờ đờ. Mấy gã cũng buồng cũng nhìn hắn với đủ các loại đôi mắt và cả con mắt duy nhất của thằng chột. Hắn mọc ra từ trong bộ quần áo ngựa vằn. Bộ quần áo mặc hắn chứ không phải là ngược lại. Cái kính cố víu lấy khuôn mặt khẳng khiu. Lũ tóc nổi dậy trên đầu. Chúng thay đổi vị trí tác chiến mỗi khi hắn quay sang chỗ khác. “Hi!”, cái cổ họng hắn nhún nhẩy, mắt hắn hướng về cái bô ở góc phòng. Đại ca không rời mắt khỏi hắn, khẽ gầm gừ với phòng trưởng: “Dịch!” “Dạ! Nó bảo Hello đấy ạ” Gã phòng phó đế theo: “Nghĩa là Bonjour, đại ca” Đại ca quát: “Câm mồm” Thằng đấm bóp phiên dịch: “Shut up! Stupid dog!” Rồi nó xun xoe: “Đại ca, nó bảo Chao Xìn” Trán đại ca giãn ra: “Ra thế! Shit!” Đại ca hất hàm: “Ê nhóc! Tên gì?” Hắn tiếp tục quay vòng cái cổ. Đại ca gầm lên: “Mày điếc hả?” Thằng chột vội xoa dịu: “Đại ca, có lẽ thằng này đếch biết tiếng Việt” Gã phòng trưởng vuốt tóc: “Er! What is your name?” Hắn hỏi: “Anh hỏi tôi hả?” Đại ca thét: “Không mày thì thằng chó nào vào đây!” Hắn nhìn đại ca khinh khỉnh: “Ở đây có một thằng chó sao? Anh bảo không phải tôi. Vậy là ai nhỉ?” Mấy thằng ngơ ngác: “Ai?” Đại ca hết chịu nổi: “Chiến!” Cả lũ xông vào… Hắn đứng im… Cả lũ nao núng… Hắn giơ tay ra… Cả bọn lùi lại sợ hắn bắn… Kamê Jôkô * Hắn hạ tay xuống thì thào: “Tại sao các anh phải đánh tôi? Tại sao các anh phải tức giận? Chúng ta đang mơ kia mà…” Đại ca trố mắt. Gã co chân đạp thằng chột. Thằng này bắn tít vào gậm giường kêu ăng ẳng như chó. Gã dỗi: “Mơ cái đầu mày!” Hắn cười. Chẳng có biểu hiện gì trên khuôn mặt. Nhưng trong lúc này chắc chắn là đúng hắn cười. Hắn hỏi thằng chột: “Đau không?” Thay vì trả lời, thằng chột rên ư ử. Hắn bảo: “Giấc mơ của anh chân thực đấy. Chúc mừng!” Trưởng phòng mở bài: “Thằng này điên nặng!” Đại ca thân bài: “Cứ nghe nó nói đã. Cũng có lí” Phó phòng kết luận: “Có thể nó là cớm ngầm. Đại ca cẩn thận!” Đại ca vội lén đưa tay ra sau lưng. Đẩy cái dũa sâu xuống. Hắn bô bô tiếp: “Các anh không tin ư? Các anh đã bao giờ mơ chưa?” Thằng chột chợt giơ tay: “Có ạ. Hôm qua em vừa mơ đại ca dùng dũa phá hai cái chấn song rồi chui đầu ra. Chỉ tiếc là mông không lọt.” Đại ca lừ mắt. May mà thằng này chột nên không thấy. Hắn bảo: “Đó chỉ là giấc mơ của giấc mơ thôi. Còn đâu mới là giấc mơ thật thì không ai biết đâu. Giấc mơ chồng chéo lên nhau. Có thể chúng ta đang ở trong giấc mơ của giấc mơ của giấc mơ hoặc giấc mơ của giấc mơ của giấc mơ của giấc mơ. Các anh có hiểu không?” Hắn nhìn qua một lượt vẻ hối lỗi của học trò. Hắn chửi mát: “Các anh còn ngu dại lắm. Còn hoang sơ lắm. Các anh lắm lắm. Bây giờ tôi và các anh đ ang ở trong giấc mơ của tôi hoặc các anh và tôi đang ở trong giấc mơ của các anh hoặc chúng ta đang ở trong giấc mơ của chúng ta” Bọn kia há hốc mồm. Hắn nhắc: “Ngậm mồm lại. Các anh phải hiểu đây là một giấc mơ! Giấc mơ! Giấc mơ! Trong thực tại, có khi chính tôi là đại ca của các anh và chính anh đại ca đây lại là tôi. Chính tôi há hốc mồm chứ không phải các anh. Các anh phải hiểu. Các anh phải hiểu…” Hắn rơm rớm nước mắt. Cứ nghe cái kiểu hắn nhấn mạnh thì phải nói là hắn rơm rớm nước mắt. “… Các anh có biết cuộc đời thực của chúng ta là gì không? Có thể chúng ta chỉ nằm và mơ thôi. Các anh có bao giờ muốn gặp ác mộng không? Tất nhiên là không. Các anh lúc nào chẳng muốn mơ đẹp. Các anh đang ở chính giấc mơ của mình đấy. Các anh định trốn ư? Rồi các anh bị phơ cho một tràng. Thế là tỉnh dậy. Hét lên. Phí cả giấc mơ. Các anh cứ làm tù nhân xem nào. Ngoài đời có khi chúng ta làm công an cũng nên. Sao không thử cho người ta dậy dỗ xem. Rồi chúng ta trồng rau. Chúng ta chơi bóng đá. Chúng ta vô địch thế giới. Ronaldo sẽ phải xin chữ kí chúng ta. Zidane sẽ phải xin ở tù để nâng cao kỹ thuật. Các anh xem có sướng không. Mơ thế mới là mơ chứ! Mơ đi mơ đi chúng ta cần mơ.” Cả phòng lim dim. Bỗng đại ca giật thót: “Gọi cán bộ mau. Thằng này âm mưu diễn biến hòa bình chúng mày ạ!” Hắn thể hiện một cảm xúc gì đó: “Các anh không tin tôi. Chẳng sao. Các anh cứ gọi người đến đi. Họ bảo các anh: ‘Điên à?’ Điên cũng là mơ đấy! Là mơ thôi. Tôi không trách các anh đâu…” Đại ca ngơ ngác: “Thế này là thế nào nhỉ?” Rồi đại ca nhún vai: “Chịu!” Trưởng phòng tuyên bố: “Đến giờ ngủ!” Đại ca bảo: “Ngủ đếch gì nữa! Đang mơ đấy thôi!” Hắn bảo: “Trong mơ cũng phải ngủ chứ. Ngủ thì mới có sức mà mơ tiếp…” Đêm ấy. Nhà giam không còn tiếng giũa lén lút. Chúng ta ngủ rất ngon… -Một ngày đã quên năm 2000 hay 2001 gì đó- *: Kamê Jôkô là tuyệt chiêu của Quy môn phái trong truyện tranh “Bảy viên ngọc rồng” của họa sỹ Akira Toriyama.

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →