Mỗi lần tôi đến gần người đàn ông tâm thần đó và hỏi: “Ông đang làm gì đấy?”, ông ta luôn lẩm bẩm một câu kỳ quặc: “Cô ta lại để sổng nữa rồi”. Và ông ta lắc đầu nhìn tôi buồn bã.
Thế đấy. Trong cái bệnh viện tâm thần này, mọi cái đều quái dị. Nhưng đối với các bệnh nhân, đó là một cuộc sống bình thường.