Mới đọc được bài thơ của tác giả giấu tên, không hiểu lắm, bạn nào có thể giảng giúp mình không.
Mình chỉ thấy sơ sơ là nó tả quá đẹp và nhẹ về góc tối của con người. Phải có sức mạnh nào đó rất lớn thì người viết mới nhẹ hóa được vấn đề này.
Quái Nguyệt
Màn sương giăng mắc
Nguyệt đang tắm
Để cho sông quá thẫn thờ mờ lối qua
Có biết em đây là Nguyệt Nga
Chợt nghe trăng vỡ vào hôm khác
Nguyệt hay ma quái đi ngang rặng liễu nghiêng?
Trái đất rên trên miệng mèo đen.
Mặt trời lên
Mèo bỏ đi
Đầu người xanh nắng khô cằn
Mặt trời xa dần
Nụ cười bí mật
Mặt người tôi tối bao la.
Thoảng mùi mưa trong gió
Nụ cười đêm rã tan...