Lâu không viết một bài thơ phiền não
Để nó thơ như một nỗi muộn phiền
Khi ta gọi con mèo là con mão
Ta hiểu rằng ngôn ngữ rất tự nhiên
Ngôn ngữ đến giống như là cây lá
Mọc trên thân màu mỡ của tâm hồn
Như đã trót mọc trên trái đất
Nó đủ đầy ta vẫn phải lớn khôn
Lâu không viết một bài thơ phiền não
Để mở mang vùng đất của muộn phiền
Cuộc du ngoạn của những hy vọng hão
Bình yên khi lòng muốn bình yên