nhiều khi tôi sống không thật
chỉ bởi không biết thật là thế nào
ví dụ trước cửa đời đang mở
không biết trả lời là ra hay vào
vậy thì hãy im lặng
ừ thì đang lặng im
những không lảng tránh được
thắc mắc của con tim
không phải cái gì cũng như thế
ra là ra mà vào là vào
ra có một cái giá
vào có một cái giá khác
hay đứng im mà ngắm hoa đào?
có lẽ thế, cứ tự nhiên như thế
nhưng phải có hoà bình trên thế gian
để người nào tự lo thân người ấy
ở bên em không phải nghĩ lan man
tôi nói thế có thật không?
tuỳ từng người tự tìm lời giải đáp
tháng trước,
cô giáo hỏi tôi:
"tại sao em không học bài?"
tôi đáp:
"thưa cô, tại em lười"
thằng bạn tôi bảo:
"tao chưa thấy ai thật như mày"
tôi im lặng, cảm thấy lạnh những vết chai nơi tay...
thi thoảng có người bảo tôi:
"thơ viết được đấy nhưng còn có chỗ sáo mòn cao đạo
mình phải là gì thì mới có quyền răn dạy người ta"
tôi im lặng và tự hỏi:
đó có phải là những lời chân thành sáo mòn...
cuối cùng thì ai dạy ai?
nhưng không sao
điều đó cũng đáng quí vì là những lời chân thành...
tôi chỉ biết viết những điều dòng tưởng tượng và trái tim mách bảo
mà chả quan tâm nó là cái quái gì
cũng như tôi không cần biết sự thật là cái quái gì
chỉ cần chúng ta hiểu nhau, lắng nghe nhau và bao dung...
tôi là tôi và bạn là bạn và họ là họ
chỉ cần chúng ta hiểu nhau, lắng nghe nhau và bao dung...
02.01.03
MỘT CHÚT 2
tôi đã yêu nhưng chưa phải yêu thực sự
đời còn dài dù chỉ còn ngày mai...
nỗi đau có cũng thoảng như không có
giết nó đi còn đau gấp vạn lần...
tôi chỉ yêu thơ da da diết diết vì viết cả ngàn bài chưa bán nổi một xu
tôi chỉ yêu em tha tha thiết thiết vì mình đã có nụ hôn nào đâu
gia đình tôi, những người thân của tôi, những người tôi yêu quí...
tôi đã làm cho họ đỡ khổ được tẹo nào chăng?
thế hệ cũ và thế hệ mới...
kế thừa và phát huy...
chúng ta vẫn nói thế
thì tin nhau đi
và hiểu nhau đi
PHÁ!
thơ mới phá thơ cũ?
yêu mới phá yêu cũ?
đừng!
đấy chẳng phải thơ
chẳng phải yêu
thơ và yêu là cái đẹp
dù cũ dù mới
chúng tôi không đánh nhau...
TỰ DO, DÂN CHỦ
anh và tôi đòi những thứ ấy
vậy thì đừng cố tình ăn bám
đừng thở than
đừng hãm hại đàn bà
đừng ức hiếp trẻ con
đừng làm gì ám muội
sức mạnh không phải để đấm nhau xem mặt ai sưng to hơn
thế đấy, chúng ta lớn rồi
mà cứ phải dậy dỗ nhau a, b, c...
nếu anh không cố tình ăn bám
không thở than
không hãm hại đàn bà
không ức hiếp trẻ con
không làm gì ám muội
không đấm nhau xem mặt ai sưng to hơn
thì đấy, cho anh rủa tôi là thằng đạo đức giả
mà tôi biết, nếu anh sống đẹp và buồn như thế
chắc là anh chẳng rủa tôi đâu...
ĐÀN ÔNG
có lẽ chúng ta cần nhìn nhận lại trí tuệ của cánh mình
tôi chưa thấy người phụ nữ nào bảo tôi là đạo đức giả
còn đàn ông, thì đầy
(ở đây, sự phán xét là bình đẳng
tôi là kẻ vô danh tiểu tốt và chẳng thể trả thù ai)
cũng chưa hẳn đã là vấn đề trí tuệ
tôi xin gợi ý: lòng đố kỵ là cái chúng ta có thể nghĩ đến
và đó là cái anh có thể gắn lên ngực nếu anh khó chịu vì những dòng này...
a ha
anh có bày ra lí lẽ phản bác gì chăng nữa thì tôi cũng không nghe đâu
nếu anh mỉm cười vì thái độ này
thì tôi vui vì mình có ích và cái tôi viết rồi sẽ bán được tiền
dù có bị coi là điên...
dù có điên...
đời ngắn dần vì chưa có ngày mai...
khi ta đã biết mình là ai...
02.01.03