ngày ngày em đi bộ đến trường
định xin chở
sợ em không cho chở
tôi đành thồ mình và nỗi nhớ
kẽo cà kẽo kẹt những guồng quay
tôi giả vờ xe hỏng loay hoay
em chẳng thèm liếc qua
chẳng thèm nhìn lại
tôi ở đó giận hờn tê dại
trái tim này đã tuột xích rồi ư?
tôi nhát gan nào dám viết thư
bỏ xe cuốc bộ theo sau bao ngày tháng
nhà tôi xa tôi đi từ mờ sáng
mỗi khi về thui thủi với âm u
đi cùng em đã mấy mùa thu
bao trai gái nên duyên con đường ấy
vậy mà tôi và em vẫn vậy
chiếc xe đạp nằm trong xó tối
buồn lây
rồi em đi với một người
tôi núp dưới hàng cây
hắn hỏi em: thằng cha nào đấy?
em chỉ mỉm cười
em vẫn vậy
sao không nặng lời
cho tôi ghét
tôi quên
sao em cứ dịu dàng cho nỗi nhớ lên men
tôi chuyếnh choáng khi qua con đường cũ
tôi hoảng sợ
nỗi sợ màu huyết dụ
trải dài
rấm rức
những ngày mai...
2000
...em có thấy trái tim đời không
mong manh như hoa giữa cơn giông...