← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 7 tháng 9, 2016
Một chuyện buồn cười khó diễn tả
Khi đọc hiểu được điều người khác viết Nghĩa là ta hiểu được họ nghĩ gì Trong đầu bạn ý nghĩ đi mải miết Chính là nhờ ngôn ngữ cuốn ta đi Suy nghĩ được mở mang qua từ ngữ Có bao lần suy nghĩ vướng mông lung Bỗng ta gặp một vài câu thật dữ Dắt đời ta khỏi đêm tối mịt mùng Đó là bởi ngôn ngữ như ngọn đuốc Được tạo ra như lửa được tạo ra Ta có thể dùng nó như liều thuốc Không đốt thiêu thì cũng ấm ta mà Có một chuyện cười vui nhưng chẳng nói Người thông minh tìm suy nghĩ thông minh Người dốt lại bước theo heo bị đói Đi tìm ăn toàn suy nghĩ phê bình Nghe nhạc Ngọt, Tuấn gà, vui được thấy Thấy được thêm nhiều câu cú trên trời Nhưng giống Ad, họ dẫu luôn ở đấy Mãi vô hình trong mắt khắp muôn nơi
Xem thêm tác phẩm khác →