Một con tàu cứu thương đi
Trên màu biển vắng những mili màu
Buổi chiều như vậy đã lâu
Đã từng như vậy ở đâu đó rồi
Một con tầu cứu thương ngồi
Bên ly biển vắng để rồi uống suông
Hai, ba rồi bốn chim muông
Hải âu, mòng biển à uông với trời
Một con cá lẳng lặng bơi
Qua vùng tranh chấp vừa phơi nắng vàng
Một con tàu khẽ để tang
Cho người trôi nổi còn đang ngáp hoài
Dòng người tị nạn mệt nhoài
Biết đi đâu để ngày mai yên lành
Dòng người tị nạn trôi nhanh
Còn anh trôi chậm vì anh mỏi rồi
Dòng người tị nạn lôi thôi
Còn anh lếch thếch vì tôi nản mà
Dòng người tị nạn tan ra
Về nơi tứ xứ như là bồ công
Anh tìm chỗ đậu đất lành
Còn em tìm chỗ để hành hạ anh
Mặt trời những lúc màu xanh
Là khi tất cả đã thành chiêm bao
Mặt trời là giọt mưa rào
Trong con vũ trụ nhả bao giọt sầu
Ảnh: Nguyễn Phương Thảo