một hôm không khí trong lành
một hôm em bỗng trở thành của tôi
một hôm em bỗng đi rồi
một hôm tôi bỗng lại ngồi cô đơn
các em đừng đến thì hơn
đến xong tôi lại cô đơn một mình
các em đến vì hoà bình
rồi đi vì bất thình lình chiến tranh
các em đến như Einstein
làm ta cảm thấy có danh với đời
các em đi giống mặt trời
làm ta cảm thấy cuộc đời tối hơn
các em đi để cô đơn
bên ta chăm sóc dỗi hờn mới ghê
cô đơn bên ta bốn bề
dù ta đâu có lời thề cô đơn
các em đừng đến thì hơn
thì ta đỡ phải biết ơn các người
các em đừng đến để cười
rồi đi nước mắt nhẹ người các em