← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 30 tháng 12, 2005
Một lần nữa Thanh giẫy người xuống và đẩy tôi ra. Nụ cười dịu buồn. Không khinh
Một lần nữa Thanh giẫy người xuống và đẩy tôi ra. Nụ cười dịu buồn. Không khinh bỉ nhưng không chiều chuộng. * Thanh không yêu tôi. Đó là tình thương của một người với một người khác. Nhưng có lẽ Thanh nói đúng, ngay cả trong giây phút tuyệt vọng đó, tôi vẫn không thể cưỡng hiếp em; dù có lẽ nếu tôi làm vậy, em sẽ chỉ im lặng với vết thương. Nó đeo bám hành hạ em suốt đời hoặc lúc nào đó, em cảm thấy nhẹ nhõm vì nó giúp em trải nghiệm cuộc đời hơn? Tôi không biết. Tôi chỉ biết mình không thể làm phép thử ấy, nó phải do chính Thanh lựa chọn. Thanh, tưởng tượng về khoái cảm tội ác không thể giúp tôi chạy trốn con người mơ mộng và lười nhác của mình. Thanh, đám đông đã làm tôi nhiễu loạn quá. Cầu chúc em giữ được sự trong sáng của mình dù với sự thông minh của em, em sẽ thấy thế giới này vẩn đục. * (còn)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →