Một ngày anh chợt nhận ra
Hầu hết suy nghĩ đều tiến bước
Như những ngôi nhà mọc dần trên mặt nước
Mỗi hôm sau thành phố lại cao lên
Đôi khi anh dùng đến cái tên
Chỉ để cớm đừng phiền người lương thiện
Để bọn nhóc ít học spam biến
Còn lại anh theo triết lí vô danh
Anh không coi mình hơn lá cành
Anh không coi mình hơn trẻ nhỏ
Anh không coi mình hơn loài chó
Anh không mong nô lệ hoá một ai
Anh nghĩ đến tương lai thật dài
Những thế giới khắp các hành tinh mới
Rồi người ta có bớt đi chờ đợi
Những chuyến bay không quay lại bao giờ
Anh thấy vui vì lúc đó thơ
Siêu siêu đỉnh nhiều layer lớp nghĩa
Bọn nhỏ không phiền anh nơi nghĩa địa
Nhưng đứa nào sổ cũng chép thơ anh