← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 8 tháng 5, 2006
Một ngày chợt thấy
...buổi sáng những sinh vật trên đường phố Hà Nội trở nên im lặng. Có lẽ, ai cũng quá kinh nghiệm về tiếng chí chóe của xe cộ. Đổ thêm một chút tiếng động vào, phố xá dễ nổ tung. Trong những quãng phố ô tô chạy hai chiều, xe bus cồng kềnh chốc chốc lại thét còi quặt vội vào bến đỗ, con người dường hiểu rằng, chỉ cần một xung đột nhỏ cũng có thể nối dài hành trình sên bò này thêm hàng tiếng. Và mình có nguy cơ trở thành kẻ bị tranh thủ nguyền rủa như một thú tiêu khiển trong lúc chờ đợi ròng rã và mệt mỏi. Riêng khói bụi, hơi nóng, mùi người đủ loại sực lên đã đủ váng vất. Vào những ngày hè nóng bức, nắng điên cuồng, cái váng vất ấy bị nhân lên nhiều lần. Buột ra một câu chửi khi bị xe phía sau tông vào mông, nhảy xuống cãi nhau tay bo, xông vào đấm đá cào cấu giật tóc, xúm đen xúm đỏ dự hội... Những thói quen công cộng nhàm chán xấu hoắc đó dần bị dỡ bỏ. Thiên nhiên đã ngày một bị con người đuổi đi xa xôi. Giữ thói quen ấy trong một đô thị ngột ngạt, ngày một nóng lên, con người tự đốt cháy nốt chỗ ôxy ít ỏi. Vô thức nhạy cảm của quần chúng nhận ra điều đó, văn hóa ?obị tông vào mông là chửi? dần chuyển dịch sang văn hóa ?obị tông vào mông chỉ lườm?. Đấy đã là gay gắt. Có người im lặng không quan tâm, coi đó là một tất yếu của đô thị què quặt, chẳng buồn quay lại nếu cảm thấy cú tông không hại xe. Có người ngoái nhìn, thái độ không rõ rệt, đối phương cười xin lỗi, cả hai đều cười khoái chí. Cảm thấy mát lên. Chút dịu ngọt hiếm hoi trong một ngày đã vất vả còn phải vật lộn với phố xá buổi chiều... 08.05.06 Of de kreator, mi own & itxelf

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →