đôi khi trong lúc viết
tôi nghĩ đến một loại độc giả nào đó và đoán:
hắn sẽ không thích đâu
có lẽ viết thành văn xuôi bài này sẽ được hắn đỡ ghét hơn
cả viết hoa đầu dòng nữa
cả thêm chấm thêm phẩy vào
cả đừng xưng tôi ta tao tớ...
sau đó tôi lại nghĩ:
kệ cha hắn
kể cả bài này làm hắn ghét thêm
không thích thì thôi
chiều những gã đó khéo cả hai sinh hư
rồi tôi lại hoang mang:
hắn ta cũng đúng
bài này có phải thơ quái đâu mà lên lên xuống xuống
đầu dòng thì cũng nên viết hoa, qui định là thế
nhỡ mai sau trẻ con bắt chiếc thì sao
hơn nữa phải có dấu má thì... thì...
chả biết
đại loại là cũng nên có dấu có má
vả lại ba tuổi ranh thì nên xưng cháu em tiểu đệ cho phải phép
tiếp đến tôi tự nhủ:
hắn phải tập bao dung chứ
tớ lười viết hoa đầu dòng lâu thành quen
và các con chữ đôi khi cũng cần được công bằng, thoải mái
dấu diếc thì dốt ngữ pháp đánh sai lại bị chửi
nên khi thấy cần xuống dòng thì xuống dòng cho chắc ăn
có ai định nghĩa xuống dòng là thơ không xuống dòng là văn đâu
và xưng tôi cho đúng tinh thần bình đẳng
hoặc
chả có lí do gì cả
tôi cảm thấy cần viết thế và cũng chả làm phiền đến ai
mà thực ra hắn đọc những thứ thủ tục đó hay đọc phần linh hồn còn lại?
ờ nhưng đời thì đầy những gã đi tìm khuyết điểm cho nhân loại với một chiếc máy dò được lập trình hệ điều hành bảo thủ soi mói bất hủ
thôi cứ để họ dợt mình chứ để họ dợt lẫn nhau thì đánh nhau to
chà
cái thể loại người này cũng thú vị thật
viết tí đã được một bài
chỉ ngài ngại
cho cô nào vô phúc vớ phải
nhưng cũng yên tâm
cái dạng này thì chúa sợ vợ
rốt cục
có khổ
thì chỉ khổ
trẻ con
12.05.02
...em có thấy trái tim đời không
mong manh như hoa giữa cơn giông...