← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 1 tháng 4, 2023
Mùa đàn bà
làn da ái tình đã rách em hững hờ kim chỉ ngắm mây trời xa chim đã mất hút để lại những tiếng vỗ cánh trời đẹp quá làm sao trách em được những đứa trẻ ngủ trong bình yên em nói dối chúng bằng nụ cười bông hoa nở ánh nhìn em ve vuốt còn mảnh đất chân em đi cằn khô ban sớm trăng bị khuất trong ánh nắng khúc ca em rướm máu tự do tiềm thức em chuẩn bị hành lí nỗi cô đơn trong tuýp thuốc đánh răng những đứa trẻ ôi trái tim quá chật làm sao em bồng hết chúng trên tay chúng vẫn ngủ dòng sữa chảy qua mắt em bóp nỗi buồn khỏi tuýp thuốc đánh răng tiếng vỗ cánh đã chết trong gió gió không câm nhưng gió kiệm lời chỉ huýt sáo hoặc là gào thét giá gió biết hồi sinh tiếng chim gió có biết đấy nhưng chắc em không biết em khép cửa sổ và suýt bật khóc tấm áo ái tình bận vướng lồng ngực cắn răng em lặng lẽ khâu vá lũ trẻ ngủ làm em đỡ đau và có lẽ cả tiếng tíc tắc nghe như là đừng khóc đừng khóc đừng khóc em bị ốm với chiếc áo rách cửa sổ chờ đợi đôi bàn tay em nằm ước khi một niềm tin nữa tắt giá anh bảo em muốn nói gì thế thay cười khẩy thôi cô đừng mơ cử chỉ mới sẽ giống tiếng vỗ cánh nhưng dường anh không hiểu bao giờ lũ trẻ cứ ngủ mãi chẳng lớn trong bức tranh dần ố trên tường anh không ngắm lần nào để nghĩ em sẽ nói dù kinh động đến chúng hãy thả em ra khỏi bức tranh 2.1.2004
Xem thêm tác phẩm khác →