← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 4 tháng 3, 2010
mùa Hà Nội đông
mùa đông đã trở lại Hà Nội, sau khi bị một bài thơ thách thức, rằng Hà Nội không có mùa đông, mùa đông chăm chỉ tạo ra các vết nẻ, và được các nhà sản xuất dược phẩm tặng hoa hồng, mùa đông xúi những kẻ lười biếng ngủ nướng, để trở dậy là bị đuổi việc, bởi các ông bà chủ khó tính vì không được ngủ nướng, mùa đông hành hạ những kẻ vô gia cư, tiếp tục nhận hoa hồng từ các ông bà trùm rượu và thuốc lá, trong một hiệu bán chăn, một đôi vợ chồng trẻ ra về, bỏ lại đứa trẻ ngủ quên, mùa đông tự hỏi tôi là ai, khi chạy quanh những người bì bõm dưới ruộng kể cho nhau những dự định mùa xuân, mùa đông ngậm thêm nhiều băng giá và thở ra mà vẫn bị phớt lờ, nó mỉm cười làm hơi ấm tỏa khi một người chợt kêu: sao bỗng dưng lạnh thế nhỉ, rồi cất tiếng hát lanh lảnh: mùa đông mà đắp chăn bông, sướng bằng mùa hạ mà không mặc gì, 21.12.05
Xem thêm tác phẩm khác →