← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 8 tháng 10, 2020
Mưa tạnh Cái ai cũng muốn là hạnh phúc Mưa tạnh lúc hai giờ chiều còn tôi mãi chờ yêu Ven hồ dải tơ liễu lấp lánh nước tôi mải ngắm nên vấp bánh trước Rồi lại nằm trên chiếc giường bệnh ngó ra ngoài cửa sổ thấy cây xoài vừa rộ và mùi ngọc lan an ủi những mùi khác Từng núi rác y tế được chia chác để tái chế mặc kệ quy chuẩn không an toàn Dễ suy luận họ làm vậy cũng để mưu cầu hạnh phúc dù kẻ khác chịu ưu sầu cạnh lúc đứa con của họ cười với chiếc xe mới và tiếng động cơ đã làm nó điếc để nghe tới Hơn một nửa thế giới này sẵn sàng đổi hạnh phúc của mình lấy bất hạnh của kẻ khác Người ta gọi đấy là sinh tồn là cạnh tranh nhưng lại thấy bất công khi đụng phải kẻ ác Để đỡ đau đầu tôi nghe nhạc của lũ ve xào xạc cùng tán lá những lúc mịt mùng chán quá tôi vẫn đưa giác quan tìm kiếm vẻ đẹp Khi cô y tá đâm kim tiêm tôi thấy lông mày cô kẻ đẹp dù cô làm đau vì không thấy ở tôi vẻ khép nép tôi cũng chẳng định bép xép với sếp cô là đệ tôi Kệ thôi những điều ác không thể xoá hết mái tóc của cô làm tôi quá kết tôi tự hỏi cô có định đổi kiểu để xoã Tết Qua mệt mỏi và đau đớn tôi sẽ lại chạy nhảy hoặc không qua thì tôi vẫn vậy Đông quá chị ngồi gần đây tôi nói với cô bé người nhà giường bên cạnh Mùa hè mà cô run run chắc cô ngồi gần điều hoà bật thiếu tình thương nên lạnh Tôi thấy cô hơi lạc lõng chắc vì nghĩa vụ nên đành đến đây để tôi thấy cô thật dễ mến Tôi thấy mình là một vật dễ sến nhưng không tỏ ra bề trên đó là lời tôi đã thề nên tôi vẫn giữ Ôi vẫn cứ là rung động với mọi thứ dù có những lúc đáng ra tôi phải chọi chứ nhưng tôi lại nói từ an lành Ừ tan tành nhiều kỳ vọng vào sự tử tế của kẻ khác nhưng kệ xác những đổ vỡ nội tại Tâm hồn luôn là người thợ xây vội lại để đỡ mất thời gian kết tội ai Lời than hết rồi tai tôi chỉ nghe thấy mình nói nhảm nhí Nói làm gì những từ ác nghiệt để khi nhìn lại thấy sợ hãi bản thân rồi tự đau đớn Sự mau lớn không phải ở phản ứng mà ở giải pháp Để có giải pháp tôi phải nháp hàng vạn lần Các nàng nản dần vì tôi cứ mải nghĩ giải pháp khiến các em phải ngáp rồi đạp tôi xuống hố sâu của sự đơn độc Bồ câu ùa từ con dốc của mái tôn cắt đứt mạch suy nghĩ Tôi đầy logic nhưng không định làm kẻ duy lý Mái vẩy đầu đình cộng chóp Gothic phía xa xa hợp với trình độ nước ta chẳng có gì là phi lí Tôi cứ bị tự cười hi hi í Em cười theo làm gì
Xem thêm tác phẩm khác →