soi xuống mặt hồ bàng bạc
nàng thu xén mái tóc thề
gió cứ ngập ngừng không nỡ
cuối cùng cũng cuốn cả đ..ê…
mùa thu tung tăng vào phố
thổi bùng lên những lá vàng
xé phăng một bên buồng phổi
thở ra buồn với đa mang
mùa thu đá văng quả nắng
hồng ơi hồng ới là hồng
bắn tung tóe vào trống rỗng
cứ như là máu hư không
mùa thu trèo lên cây nhớ
rung cho rụng hết muộn phiền
cười khanh khách khi chợt nghĩ
bình thường là phải hơi điên
mỏi chân mùa thu ngồi xuống
mút sương trên cánh chuồn chuồn
rồi khỏa thân trong làn gió
uốn mình quanh hạt mưa tuôn
mưa tạnh mùa thu lặng lẽ
núp vào lá mặc áo quần
thấy dáng mình căng giọt nước
âm thầm tơ tưởng mùa xuân
lại đi lang thang không hát
lang thang và rất tinh khôi
mùa thu đôi lần thảng thốt
còn trinh nguyên quá bờ môi
trở về mặt hồ mất sóng
nàng thu nuôi lại tóc thề
rồi cắt rồi nuôi rồi cắt…
đam mê chết lại đam mê
30.7.03