← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 13 tháng 4, 2007
Mùi hương (tiếp)
IV. Hắn đứng đánh hơi quanh nơi bán xà phòng, dầu gội, sữa tắm, nước làm mềm vải… Không khí sắm Tết như thổi căng siêu thị thành một cái bong bóng khổng lồ. May thay, nó có những cái cửa như những lỗ châm kim. Nhờ thế, nó không bị nổ tung. Hơi nóng xì bớt ra đường khiến người qua lại muốn đứng gần thật lâu để sưởi. Một cô gái bị một anh bảo vệ xách nách lôi đi. – Buông ra… Buông tay ra… Ông không có quyền. – Im ngay! Ăn cắp còn la làng! – Thả tôi ra! Thả tôi ra! Giết người! Giết người! Cứu tôi với! – Câm! Gái đĩ già mồm! Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía tiếng ồn làm cả người xách và người bị xách đều cảm thấy ngột ngạt và đang bị phán xử. – Cậu làm gì thế? Có chuyện gì? – Dạ thưa giám đốc, em bắt quả tang con này đang ăn cắp mỹ phẩm. Tang vật còn nguyên trong túi xách của nó. – Cậu cứ thả người ta ra đã. Cháu có sao không? – … – Cho bác xem có gì trong túi xách của cháu nhé. Cô gái không kháng cự. Sự xuất hiện đột ngột của người đàn ông hút bớt những luồng mắt xói vào cô. Dường như cô có cảm giác vừa biết ơn vừa không có khả năng chống lại sức mạnh ấy. Cô lưỡng lự chìa chiếc túi ra. Ba thỏi son. Hai hộp trang điểm. Một vỉ thuốc tránh thai. (Xin giấu tên các hãng sản xuất vì nhiều lí do). Thuốc tránh thai chưa được bán ở siêu thị này. Ông giám đốc không tỏ ra luống cuống. Ông thu lại hai thỏi son và hai hộp trang điểm. – Sắp Tết rồi, bác tặng cháu một thỏi son. Chúc cháu năm mới mạnh khỏe, ngày một duyên dáng hơn. Mong cháu tiếp tục đến đây. Cũng mong bác cháu mình không phải gặp tình huống thế này nữa. Nếu cứ thế này, bác rất tiếc sẽ phải làm mạnh tay. Bác chỉ muốn phục vụ khách hàng. Mình cùng tôn trọng, giữ gìn cho nhau. Được không? Cháu về đi, cô bé. Cô gái chạy biến, để lại toàn bộ cổ phần ánh mắt cho ông giám đốc. Tiếng vỗ tay lộp độp nổi lên. Rồi rào rào rào rào. Ông giám đốc tỏ ra hơi luống cuống. Rồi trấn tĩnh lại ngay: – Xin qúy khách thứ lỗi cho sự cố này. Mời quý khách tiếp tục mua sắm và nhận quà khuyến mại. Chúc mừng năm mới. Rồi ông nhẹ nhàng rút lui. Hắn chứng kiến cảnh tượng đó với một sự thán phục đầy hoài nghi. Một người nhân hậu hay một người làm marketing lọc lõi? Hay cả hai? Cách cư xử của người đàn ông toát lên lòng tốt và sự khiêm tốn. Nó được rèn luyện kỹ càng qua ngôn từ đến độ trở thành biểu hiện tự nhiên. Hành động của người đàn ông ngay từ đầu đã được giới thiệu mang thương hiệu “giám đốc” đem lại ám ảnh về điều thiện cho đám đông, đem lại ám ảnh về điều thiện lý tính cho hắn. Dù hắn không c hắc chắn bộ mặt thật của người đàn ông là gì, hắn vẫn có cảm giác biết ơn và bớt hoài nghi. V. Một cái gì đó mờ nhạt trong tiềm thức đột ngột ập về. Rồi nó chầm chậm tua lại cảnh tượng hắn cùng vợ chứng kiến trong một siêu thị khác: Một người đàn bà và một đứa trẻ đang giằng nhau một cái ô tô. Đứa trẻ gào khóc, hai tay tóm riết lấy đồ chơi, ghì chặt vào ngực, cong mình như tôm phòng thủ. Người đàn bà bặm môi, nghiến răng bẻ từng ngón tay nó hòng tước đoạt. Vừa bẻ tay đứa trẻ, người đàn bà vừa oang oang lặp đi lặp lại: – Tao đã dặn muốn cái gì phải hỏi mẹ, không được lấy cơ mà! Sao mày lại đổ đốn thế chứ! Ở nhà thì có thiếu gì chứ! Ra khỏi siêu thị, đôi mắt hơi thất thần, vợ hắn rủ rỉ: – Mình sẽ không để con mình thế, anh nhỉ. – Nhỡ anh vô sinh thì sao? – Chả sao cả. Nhưng nếu mình có con, chắc nó sẽ giống anh. – Ngày bé anh cũng ăn cắp đấy. Mà nếu mình có con, để trường lớp dậy dỗ anh chả yên tâm. Khéo phải tự dậy tự dỗ nó ở nhà. – Ôi giời. Anh mà đòi dậy con. Thể nào con cũng làm hư bố. – Lúc ở nhà, bố cũng là cô giáo. Kỹ năng sự phạm thì mẹ nó có rồi. Nhưng nếu chỉ học ở nhà, nó sẽ không được va chạm với những cái đứa khác va chạm, không được sống trong những môi trường đa dạng tính cách. – Không phải lăn tăn trước nhiều đâu anh. Trẻ con thích nghi giỏi cực, chọn lọc cũng giỏi. Chỉ cần định hướng cho chúng nó chút là được. – Biết nó hợp với hướng nào mà định hở em… – Thì cơ bản mình cứ kiếm tiền nuôi nó thật khỏe. Mình rèn cho nó ngã tự đứng dậy. Mình dẫn nó đi chơi khắp nơi… – Ừ, phải cho nó chơi nhiều vào. Đời người vui một gang tay. Ai không ngủ ngày là thiệt nửa gang. – Nào… Vẫn phải cho nó đi học để có kinh nghiệm sống tập thể. Bọn trẻ con quen sống tập thể tác phong nhanh nhẹn, tự lập thích lắm. – Ừ, tập thể là người bạn tốt. Luôn quyết định hộ ta mọi việc. Kể cả việc ta không định quyết định. – Nào… Mình định võ lâm truyền kỳ mối thù tập thể sang con à. – Anh có thù gì nó đâu. Chỉ nó cứ thù anh. – Em đang nói những mặt tích cực cơ mà. Anh cứ lái sang nghĩa khác. Anh chả bảo có những điều không có tập thể thì cá nhân không hoàn thiện được. Em thấy, cũng tùy loại tập thể. Tập thể của trẻ con mềm mại, vui vẻ hơn. – Đồng ý cả bốn chân. Thế lúc gặp mặt tiêu cực nó sẽ xử lí thế nào? – Nó sẽ tìm được cách thôi. Nhà mình thì vợ chồng mình cứ à ơi với nhau, cư xử với người thân thoải mái, tự do thế này. Nó sẽ tự biết chọn lọc hành vi phù hợp với nó. Ở ngoài thì ngoài những người ngẫu nhiên nó gặp, mình cho nó tiếp xúc nhiều với nhiều người hay. – Anh tiếp xúc với bao người hay, sao anh ra nông nỗi này… – Nào, em đang nói nghiêm túc đấy. Còn sách báo nữa chứ. Ở nhà, mình đóng cho nó một cái giá sách trẻ con, nó hợp quyển nào thì đọc. Đọc hết thì sang giá sách của bố mẹ. Em đang lăn tăn là mấy tuổi thì cho nó vào mạng nhỉ? – Tùy duyên thôi em ạ. Lúc nào mạng muốn dùng đến nó. – Anh nói cứ như nhập ngũ không bằng. – “New blood joins this earth. And quickly he’s subdued”. Anh cũng không biết nên cho nó đọc sách gì trước. Mấy tuổi đọc Pautovsky, Nguyên Sa, Hồng Lâu Mộng? Mấy tuổi đọc Tam Quốc, Thủy Hử, Hồ Quý Ly? Mấy tuổi đọc Sherlock Holmes, Agatha, Sidney Sheldon, Jeffrey Archer? Mấy tuổi đọc Nietzsche, Sartre, Camus? Mấy tuổi đọc Đốt, Phụng, Thiệp, Kafka, Hemingway, Caver, Marquez, Kundera, Murakami, Cao Hành Kiện? Mấy tuổi đọc Azit Nersin? – Tùy duyên thôi anh ạ. Lúc nào nó muốn dùng đến sách. – Hêhê. – Anđécxen, Hoàng tử bé, Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, Đôrêmon, Nhóc Marưkô, Chie cô bé hạt tiêu đọc tuổi nào cũng hợp. – Dế mèn phiêu lưu kí, Tây du kí, Đônkihôtê, Kim Dung, Bút Tre nữa. – Bùi Giáng, Amichai Yehuda nữa. – Hêhê, sách vở nguy hiểm thật. Tẩu hỏa nhập ma như chơi. À, cho nó đọc sách kỹ thuật sớm vào. Khi nào chán nản, làm thử một cái máy hoặc tháo ra lắp vào một cái đồ gì đó hay cực. Thân xác được vận động, đầu óc không chữ nghĩa, không luân lí, lại vui. – Hi hi, rồi nó lại giống anh, làm hỏng hết đồ đạc. Với lại, em thấy trẻ con chơi với máy móc hơi nguy hiểm. Đợi nó lớn hơn một tí đã. Em sẽ dạy nó quét nhà, lau nhà, rửa bát. Cho nó dùng hai tay thật khéo léo. Làm sạch cả không đánh vỡ. – Chân thì sao. Đá bóng nữa chứ. Cho chân biết nghĩ. – Thế thì vỡ hết kính à? – Thì để luyện đến cảnh giới làm sạch với lại không đánh vỡ cũng phải kinh qua làm bẩn cả đánh vỡ nhiều chứ. Dành chỗ cho nó nghịch trong nhà còn hơn để nó đá bóng lòng đường, nguy hiểm cực. Cũng phải chịu khó hy sinh một số đồ yêu thích làm chi phí kinh nghiệm cho con. Nghe tiếng vỡ mẹ nó đừng nổi điên lên. – Thì lúc đấy em có cáu con đâu. Nhưng phải giả vờ đe nẹt. Hi hi. Trẻ con tự ý thức còn non, thỉnh thoảng phải gầm ghè thúc bách một tí. Một tí thôi. – Anh còn non hơn. Xin em thúc anh hai tí. – Nào… Mà em thấy anh nói như chắc chắn đẻ con trai í. – Ai bảo thế. – Toàn nói chuyện máy móc với lại bóng bánh. Đẻ con gái chắc anh thất vọng lắm. – Tại chính em phân biệt giới tính của sở thích đấy chứ. À… Chắc tại anh đang trong cảm giác lúc mình tái sinh thì tái tạo thế nào. Để ám ảnh thế cũng nguy hiểm. Anh sẽ sửa. Con có cuộc sống riêng của nó, không phải sự tái sinh của mình. – Nhưng chắc chắn nó sẽ có những cái giống anh. – Ừ, nhưng cảm giác sống của nó là của riêng nó. Có khi đẻ con gái anh còn thích hơn. – Thật không? Tại sao? – Thật. Vì nó khác biệt hơn và mình phải cố gắng hiểu nó nhiều hơn. Hiểu thêm được một người cũng tự nhiên hiểu thêm được nhiều người khác. – Công nhận. Có lúc nói chuyện bọn trẻ con em cảm giác như đang nói chuyện với bố mẹ chúng nó. Em thấy rất nhiều cái bệnh hoạn, đau khổ của họ. Thấy cả những người rất vui tính, tử tế nữa. – Ừ. Nên nhìn trẻ con vui người lớn cũng vui lây. Mà cũng không hẳn anh đang tưởng tượng về bản sao của anh đâu. Đọc sách to đầu ra nhưng yếu người đi. Anh muốn con nghịch máy với đá bóng là muốn nó cân bằng cả có sức khỏe để chạm được nhiều thứ. – Nấu ăn nữa. Con trai con gái em đều dậy. Em sẽ dậy nó nấu ngon mà chả tốn tiền mấy. Đi đâu xa tự nấu ăn được mới khỏe. Ăn uống tưng bừng buồn mấy cũng vui ngay. – Ừ, khách đưa một miếng lên miệng, lim dim mắt nhai, mở choàng mắt, giơ ngón cái, môi dưới trườn lên lấp môi trên, đầu gật gật… Rồi kiếm cớ tế nhị cáo từ. Tốn làm sao được. – Anh đã nói thế thì tối nay anh nhịn nhé. – Anh xin mình. Mà nhịn gì cơ? – Nhịn tất. – Nhịn ăn cũng được xin đừng nhịn yêu. Ờ… Sách yêu đương thì sao nhỉ? Anh không biết nó dẫn một cô bé ễnh bụng về thì mình làm thế nào? – Thì tủ sách của nó cũng có sách giáo dục giới tính mà. Đến tuổi dậy thì, nó sẽ tự biết cách quan hệ an toàn, hi hi. Thời bọn mình lo lỡ có trẻ con, lỡ bệnh tật thế nào, thời chúng nó còn lo gấp vạn. – Nhỡ đâu chả lo gì. Nên chả biết gì. – Chưa biết mình sẽ bảo. Mà con anh chuyện ấy chắc chả phải bảo gì đâu. – Hê hê. Chả phải bảo nhưng có dám manh động đâu. Đọc sách xong rồi sao? – Anh tự hỏi mình í. Anh có bao giờ bảo xong chuyện đọc sách đâu. Suốt ngày… – Em có thể chọn lại người khác mà. – Em xin mình. Nhưng mình cho em dạy nó hiểu biết về tiền bạc, hành chính sớm sớm nhé. – Không. Dạy chơi games, huýt sáo, đàn hát, bơi, đi chơi. – Thời buổi này không có tiền sao chơi được hở mình. – Biết chơi cũng ra tiền chứ. – Vâng. Cái đấy em không lo lắm. Nhưng em nói thật với mình, mình chả biết gì về hành chính cả. Đời con mình phải vẽ hình tròn tròn hơn, mình ạ. – Sao anh không biết chứ. – Nhưng Kafka bi quan toàn cục. Hồi mới gặp nhau anh nói gì. Nào là “Đời là bể khổ nhưng cũng có cá ngon, hoang đảo, dừa tươi, gái đẹp”. Nào là “Cái mình cần là hiểu biết để tìm cảm giác tự do trong những hành vi hàng ngày”. Hồi ấy tôi ngây dại tin người quá. – Tôi mà bảo thế á? Hay em nhầm với mối tình nào đó? – Em ghét anh đấy. Suốt ngày giả vờ quên… – “Ôi, chưa bao giờ anh quên được em…” – Nào… Con mình hiểu biết về hành chính, nó đi lại các nơi sẽ thoải mái. Muốn làm gì cũng đỡ tốn thời gian. Chỉ để tự do hơn chứ có gì đâu. – Anh đọc Kafka lại thấy lạc quan. Vẻ đẹp mới mẻ tìm được cho mình sự lạc quan. Văn học cần thiết là vì thế. – Vâng. Không đọc Kafka thì em cũng không bị thôi thúc phải hiểu biết về hành chính đến thế. Biết để còn làm chân chạy cho chồng em chứ. Văn học thực tế là vì thế. Tạo ra hiểu biết. Tạo ra ham muốn hiểu biết thực tế. Tạo ra cả thực tế. – Trời. Chân lý là đây. Tính cơm áo của văn học. – Nào… Riêng anh bồng bềnh em chiều được. Nhưng con mình nhiều lúc phải tự lo. Em ví dụ rất nhỏ nhé. Đi nước ngoài chẳng hạn. Không biết thủ tục, lề luật, vừa phải chạy đi chạy lại lâu la vừa tốn kém. – Thời con mình mọi thứ thủ tục chắc vẽ hình tròn tròn hơn nhiều, không thành hình zích zắc. – Vâng. Chắc thế. Nhưng chất Lâu đài, Vụ án thì vẫn mãi xanh tươi. Em không bi quan. Nhưng cũng không yên tâm lạc quan đâu nhé. – Hêhê. Vợ anh độ này triết lí kinh nhỉ. – Em không dám. Vợ chồng thì dễ lây nhau. – Không biết con mình có lây mình không. Mình nhồi cho nó đủ thứ thế rồi sao hở em? – Em có nhồi đâu. Cứ liệt kê ra thế, còn thiếu nhiều í chứ. Chuẩn bị trước có bao giờ thừa đâu. Rồi để nó tự nguyện chọn cơ mà. À, phải học tiếng sơm sớm nữa nhé. – Tất nhiên. Cái đấy khỏi phải bàn. – Thế học mấy thứ tiếng? – Tiếng Anh để đọc sách cái đã. Còn lại tùy tâm. – Lịch sử, địa lý thì sao? – Có chứ. Cũng nên có kỹ năng để biết thời gian, không gian nào đang chi phối mình. Sinh học nữa. Cho nó biết nó thuộc dạng sinh vật nào, luật chơi nào. – Nghệ thuật thì sao? – Nếu nó có duyên, nghệ thuật tự tìm đến nó. – Anh có sợ nếu nó có duyên với nghệ thuật nó sẽ khổ không? – Cũng hơi sợ. Nhưng mị dân tí: Có duyên rồi thì không quá bận tâm sướng khổ. – Hi hi. Mình AQ nhá. – Thì em xem, trong môi trường như thế, AQ còn biết làm gì. Chả nhẽ lại điên lên giết người với khóc lóc suốt. – Ừ nhỉ. Cái đó có nhân vật khác đảm nhiệm rồi. – Tạm thời chuẩn bị thế đã nhỉ. Anh thấy khí hơi nhiều. Thân anh còn chưa đâu vào đâu. – Vâng. Mình cứ từ từ. Rồi lúc nào nó đủ lông đủ cánh, đủ sức sống trong nhiều môi trường, mình để nó tự quyết định hướng đi đời nó. – Tèn tén ten. Bao giờ mới đủ hở em… – Em biết sẽ vất vả. Nhiều lúc khổ sở nữa. Những lúc nó ốm đau, những lúc nó bi quan, những lúc nó nổi loạn, những lúc nó phạm lỗi. Có thể cả phạm tội nữa. Cũng khó nói trước điều gì. Nhưng mình làm được vì mình chọn làm. Anh tin em không? – Vợ anh thông minh thế… – Nào. Đưa ngay đây em quản lí. Hôm nay anh hút nhiều rồi đấy. – Hút để con anh không hút. Đời cha ăn mặn đời con khát nước. – Vâng. Mình cũng nên rượu chè hộ con luôn. Mai đề đóm gái gú games online nữa cho đủ bộ. Bố bê tha thế mà cũng đòi dậy con. – Đời mà em… – Anh thì suốt ngày “đời mà em”… Mà mình có nên dậy nó thỉnh thoảng đầu gấu, bất cần tí không nhỉ? Hi hi. – Cái đấy đời sẽ dậy. Mà nó có gen của mẹ rồi. – Anh đầu gấu, bất cần í. – Đâu. Bà vừa xong mới gấu, mới bất cần. – Ừ, em thấy ghét bà í quá. Có gì về nhà dạy con, việc gì phải bù lu bù loa oang oang khắp siêu thị. Lại còn bẻ tay thằng bé rõ đau. Dã man kinh khủng. Mà thằng bé thì rõ xinh. – Xinh hay xấu can hệ gì. Bà í có định dạy thằng cu đâu. Chỉ muốn lu loa mình vô can. Luôn mồm dẫn chứng nhà mình giầu cóc cần ăn cắp. Chả cần biết cái gì đang diễn ra trong thằng cu. – … – … (còn nữa) nguồn ảnh: trên mạng nhưng quên mất ở đâu

Bài gốc đăng tại: wordpress

Xem thêm tác phẩm khác →