Mùi hương
Em sẽ là mùa xuân của mẹ
Em sẽ là màu nắng của cha…
(Trịnh Công Sơn)
I.
– Chị ơi, bán cho em một nghìn quất.
– Không có đâu.
…
– Bán cho mình một nghìn quất.
– Anh bảo gì cơ ạ?
– Cho mình nghìn quất.
– Nhà em chỉ có một ít để vắt vào phở cả nước mắm thôi ạ. Anh thông cảm.
– À. Cảm ơn nhé.
…
– Anh ơi, bán tôi nghìn quất.
– Làm gì có roi mà quất.
– Quất quất vào phở ấy.
– Hết rồi. À, chợ có đấy.
– Chợ nào nhỉ?
– Ông từ nơi khác đến à? Mà lại đi bộ. Lạ nhỉ. Đi thẳng 50 mét. Rẽ trái.
– Cảm ơn nhá.
– Ơn huệ gì. Lịch sự vãi đái.
…
– Cô ơi, cháu nghìn quất.
Bà hàng phở không nói gì, tay thoăn thoắt mở túi nilông, bốc từng vốc quất cho vào. Hắn nghĩ: Nhiều thế. Chắc thấy trên tay mình cầm tờ năm nghìn nên bà ấy nghe nhầm. Hắn đưa tờ tiền cho bà bán phở.
– Mẹ, đếch có tiền giả lại đâu. Sang kia đổi kìa.
Chị bán nước đang nạt nựng đứa trẻ ngồi xe ba bánh:
– Nào, ăn ngoan nào, không mẹ mách bác Cường bây giờ.
Đứa trẻ ăn ngay. Không biết bác Cường là ai.
– Chị ơi, đổi giúp năm nghìn.
– Lại tiền lẻ à, khó nhỉ.
– Chị đổi giúp.
– Có ít tiền lẻ để đổi lắm. Hay mua gì đi.
– Ờ, vậy…, chị cho hai điếu bạc hà.
…
Cảm ơn người bán phở, cầm túi quất hơn ba chục quả, hắn đi.
(còn nữa)