Hồi nào mưa là dấu sắc
Rồi hồi nao vẽ dấu huyền
Nhớ dấu sắc, trồng cây chuối
Nói chung sống rất huyên thuyên
Bầu trời ném anh bằng nắng
Thì anh ném hắn bằng từ
Vì rong chơi mà trời đẹp
Sao em lại trách anh hư
Nói mãi chẳng phải để nói
Sống có phải để sống đâu
Đâu chỉ có người biết nhớ
Mọc đâu độc quyền của râu
Tóm lại là gì ấy nhỉ
Khổ này lộn mẹ lên đầu
Để khi đọc gần đến cuối
Vẫn đéo biết mình đi đâu