Này đừng hỏi vì mọi thứ vẫn thế
Ai cũng cần cố gắng như lợn lòi
Em chỉ cần đi bộ hai cây số
Để thấy mình nó đỡ nhỏ nhoi
Trời thì nực mà điện nó đã mất
Ta đâu có khổ hơn con lạc đà
Em đừng sợ ma hay cái chết
Khi chết rồi em sẽ bớt sợ ma
Tìm người để nói nốt mấy thứ
Rồi lãng quên, lãng quên như mọi điều
Chẳng hy vọng rằng người đó nhớ
Nhưng vui vì đã được nói điêu