Nếu muốn có hoà bình thế giới
Phải có hành lang sơ tán quanh trái đất và vũ trụ cho mọi người
Để họ có thể chạy thật nhanh
Chẳng đứa nào vác được chiến tranh đi xa quá
Người lính sẽ tìm lại nhân tính trong nỗi cô đơn khi đuổi mãi theo vườn không nhà trống
Và nỗi sợ bị đánh úp từ tứ phía như con rắn ngày một dài
Đạn không đủ để xoá chữ trên tường:
Nghĩ xem xã hội còn ai giết người
Oai hùng ư khi làm con chó cho độc tài
Khi người lính càng bước xa quê hương
Họ càng nhận ra mình xâm lược