KHÔNG TÊN 1
những bài thơ không dở không hay
như cái cảnh hôm nay hoài vô kể
trời nửa rạng nửa như oải uể
thức dậy rồi lại kéo kén trùm chăn
sắp ngủ rồi gió lại réo lăn tăn
tìm người khác mà đùa đi ông bạn
ngắc ngoải hoài như con thuyền mắc cạn
mở chăn ra
trời lại bắt đầu mưa…
đời dề dà như một gã say sưa
ôm buồn chán thi thoảng tu một ngụm
vui cứ nháy le te rồi tắt ngúm
hỏi làm sao không nản hả
trời ơi?
làm sao mơ buồm cất cánh ra khơi
khi đắm đuối lả lơi rình phía trước
người ta dựa vào nhau mà bước
mình dựa vào mình để ta ngã lên ta…
2001
KHÔNG TÊN 5
nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng
thấy lòng cũng cỗi cằn như thế
kìa lá rơi
thì đã sao
mặc kệ
thích cứ rơi cứ tả cứ tơi
có khác gì một bông hoa lả lơi
với một ánh mắt khô trống rỗng
chẳng liên quan gì đến nhau cả
nhưng lúc này chỉ nghĩ được thế thôi
này trái tim
cầm lấy mà bẻ đôi
tôi một nửa và cho ta một nửa
chẳng còn gì cho thằng tao nữa
điên thật rồi
ừ đấy
có làm sao
nghe trong đầu
một lũ dế nghêu ngao
một đàn voi dậm chân khật khưỡng
một bầy sói hú khan sống sượng
một mớ mèo cào xé ré vang
thấy mình nằm giữa một đám tang
có ai đó thả dần từng viên đất
mắt ráo hoảnh môi run bần bật
cố nén cười sung sướng hả hê?
rồi một mai thằng bé kết quả đê
reo kết quả trùng với ngày ta chết
kẻ thì buồn kẻ thì vui như Tết
để nói đùa hay thật:
“chết cả đê!”
2001