Ngày ngày em bày bức tranh
Lên bàn rồi mọi người ăn
Như thiên nhiên vẫn bày ra
Cho mọi người đầy phong cảnh
Tôi sợ làm hỏng kiệt tác
Nhưng ăn thì mới trọn vẹn
Độ giòn ớt chuông khi nhai
Đã làm tim tôi thánh thót
Ngồi trước hạnh phúc ngập tràn
Tan biến rồi lại hiển hiện
Tôi chỉ mong em sống lâu
Bởi em chính là nghệ thuật