Gió đưa lá xuống mặt hồ
Khiến cho con kiến ngây ngô lên đường
Giờ em đã hiểu vô thường
Dù em không hiểu vẫn thương em mà
Khi một trận chiến quét qua
Khi cơn bão giá làm ta ác dần
Khi phải làm giả tình thân
Khi lương thực khiến tình nhân thay lòng
Mắt em vẫn rõ là trong
Là nơi những vết thương lòng lắng sâu
Không hứa gì với em đâu
Nhưng tôi vẫn có nhu cầu có em