Ngày xưa có một bài thơ
Những gì còn lại đến giờ vài câu
Những câu còn lại đi đâu
Những câu còn lại đi lâu lắm rồi
Bài thơ này thôi thúc tôi
Đi tìm nốt những chữ rồi được khen
Đêm đêm tôi ngồi chong đèn
Tìm trên trang giấy bao phen khóc thầm
Tôi tìm tới mức bị hâm
Mà không tìn thấy những mầm chữ kia
Tôi tìm tới mức chia lìa
Mà không tìm thấy những dzìa vậy ta
Những con chữ còn lại à
Ai tìm được nốt ai là siêu nhân
Bài thơ bị thiếu mỏi chân
Chờ người tìm nốt giúp thân thể mình