Ngày xưa mình ít nói lắm.
Vì mình nghĩ thơ văn nói đủ rồi, xã giao mà làm gì.
Rồi có một cô gái thích mình.
Đó là chuyện của mười năm trước.
Cổ hem nói nên mình đâu biết (mình hem giỏi đọc ngôn ngữ cơ thể khi cổ ngủ với mình).
Mình cũng thích cổ nhưng mình cũng hem nói nên cổ đâu biết.
Rồi hôm qua cổ mật thư nói cổ thích mình.
Mình cũng mật thư nói mình thích cổ nhưng mình có chồng rồi. Giờ sao ta.
Cổ nói hem sao nếu làm theo kịch bản của cổ.
Mình nói mình có gan giết người nhưng hem có gan vứt xác đâu.
Cổ nói lần này hem cần giết người, mai mối chúng cho nhao là được.
Mình nói vậy hem tốt, thế giới sẽ cân bằng giới tính trở lại.
Cổ nói 2 đứa mình hem ăn thua đâu, mà có ăn thua thì thích nhao là cả thế giới roài, đâu cần lo cho nó nữa.
Mình nói dc, sau đó mình giết cổ.
Ai bảo hem giết người trong mộng được nào?
Tỉnh dậy mình thấy quần ướt.
Mình hem nghĩ mình có khoái cảm bệnh hoạn như vậy bị nén trong ẩn ức và được giấc mơ giải phóng.
Mình cố nghĩ đó hem phải tinh trùng.
Nhưng đúng vậy, đó là tinh trùng.
Mình đã dậy thì rồi sao. Hơi sớm đó. Mới 11 tuổi mà. Tuổi dậy thì thật phức tạp, mơ cũng lạ hơn. Cho tôi một 100 đô đầu cơ tập thơ mật thư của anh Nguyễn Thế Hoàng Linh đặt tại ID cafe sang chảnh, Thủ Khoa Huân, Sài Ghềnh đi tuổi thơ.