thường phải lén lút làm thơ
những ngày bị cấm bơ vơ mệt nhoài
chích thơ cũng chẳng nguôi ngoai
lại còn bị bệnh đi ngoài ra tôi
chán thơ đã chán lắm rồi
mà xa thì lại bồi hồi không yên
thơ đưa tôi một ít tiền
rồi tôi bán tiếp dịu hiền cho cô
đây cô cầm chút hư vô
mặc đêm vào kẻo ôtô nó cười
mua hộ tôi ít chất người
cái loại mà ít biết lười vô tư
cô là cô quái bỏ xừ
không yêu còn bảo ứ ừ không yêu
làm tôi tưởng bở làm liều
xong xuôi cô bảo tôi nhiều dao găm
còn đâm tua tủa chỗ nằm
còn đâm lỉa xỉa trên cằm ngông nghênh
rồi cô rũ áo nhẹ tênh
hé môi mà bước xông xênh vào đời
nghiện cô tôi cứ đến chơi
dân tình bàn tán dở hơi cũng đành
bởi vì cô biết dỗ dành
rằng tôi không quá lưu manh đâu mà
thế rồi cô cởi mắt ra
tôi nhìn chăm chú thấy ba chúng mình
cô, tôi và một sinh linh
cái loài quằn quại thành tinh hồng hồng
cô rằng: con đấy đẹp không
đẹp thì có đẹp nhưng lông chẳng còn
đêm ngày nó hót véo von
trái tim tôi đấy mỏi mòn vì em
07.10.03
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...